Đọc trên web
Trần Thụy nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vậy vẫn còn nhiều thịt thế cơ mà!” Mẹ Trần vỗ một cái lên cánh tay cậu: “Chỗ đó để dành từ từ ăn, hôm nay ăn thịt rồi, ngày mai không được ăn thịt nữa, phải cách vài ngày mới được ăn.” Trần Thụy ỉu xìu quay về phòng ngủ.
Trần Hy cười: “Ha ha ha… Anh ba đúng thật là kẻ ham ăn a! Hôm nay vừa ăn no thịt, lại đang nhớ thương bữa thịt tiếp theo rồi.”
Mẹ Trần miệng nói: “Không có tiền đồ.” Đuổi tất cả về ngủ.
Trần Hy trở về phòng mình, vào không gian, thu hoạch lương thực, thu hoạch trứng, thu hoạch rau, cho cá ăn, lại luyện mấy bài quyền, bụng liền đói, ăn nửa con gà ăn mày lại uống chút nước linh tuyền, tắm rửa một cái, liền đi ngủ.
Ngày hôm sau tỉnh lại, người nhà đều đã đi làm đi học rồi, trong nồi còn có phần cơm để lại cho cô, một bát trứng hấp, còn có một bát cháo gạo tẻ và một cái bánh bột ngô, xem ra mẹ Trần vẫn đang nấu ăn riêng cho cô.
Trần Hy dậy ăn sáng xong liền ra cửa xem thử cái sân nhỏ nhà họ, đại khái khoảng 65 mét vuông đi! Trên hàng rào quanh sân còn leo một ít dây đậu đũa, đều mọc không tốt lắm héo hon ủ rũ, cũng là nguyên nhân bây giờ trời quá hạn hán.
Một góc xếp một ít củi đun, một con đường nhỏ, còn có một vườn rau nhỏ khoảng 30 mét vuông, bên trên trồng hai luống đậu đũa, hai luống dưa chuột, hai luống cà chua, còn có hai luống ớt, hai luống cà tím, còn có hai luống hành, hành lá lớn mang về hôm qua cũng được trồng ở bên cạnh, bên trên còn đậy một cái thùng rách che nắng.
Ngoài ra còn có một vạt hẹ nhỏ, một vạt rau chân vịt nhỏ, còn có một ít cải thìa và củ cải nước, không còn loại nào khác nữa, bây giờ có thể ăn chỉ có hẹ và hành lá, chỗ hẹ này chắc chắn là mẹ Trần kiếm rễ hẹ ở đâu đó về trồng, hẹ mới gieo không thể lớn thế này được.
Vườn rau nhỏ này vẫn khá mơn mởn, xem ra là bố mẹ Trần thường xuyên tưới nước cho vườn rau. Vườn rau nhỏ này trước đây không có, khoảng thời gian cô xa nhà người nhà cũng làm không ít việc, chỗ đất đen này cũng không biết là lấy từ đâu về. Hàng xóm xung quanh cũng đều là những cái sân nhỏ giống nhà họ, rất nhiều nhà cũng làm vườn rau nhỏ.
Bố mẹ Trần đều biết giá cả vật giá, năm mất mùa thì phải nghĩ nhiều cách. Nhìn dáng vẻ trâu bò của người bán ngô vụn kia, là biết bây giờ lương thực không dễ kiếm.
Trần Hy một mình ở nhà cảm thấy vô cùng không ổn, sự cô đơn trống trải bủa vây lấy cô, rất nhớ nhà, nhớ người nhà. Cô phải ra ngoài tìm nơi đông người một chút để phân tán sự chú ý.
Cô về phòng lấy một cái giỏ bình thường mẹ hay dùng đi chợ, lại lấy hai cái bao bột mì không đặt vào trong giỏ rồi ra cửa. Thành phố họ có sáu cái chợ đen, đông nam tây bắc thành phố mỗi hướng một cái, đều là diện tích lớn, tứ phía thông suốt dễ bề bỏ chạy, còn có gần ga tàu hỏa và bệnh viện thành phố mỗi nơi một cái. Bây giờ năm mất mùa, lãnh đạo cũng nhắm mắt làm ngơ, người chạy chợ đen tìm lương thực đặc biệt nhiều, hầu như nhà nào cũng có người đi, cho nên Trần Hy mới biết.
Nhà cô cách bệnh viện rất gần, ở ngã tư phía bắc bệnh viện có một cái chợ đen nhỏ, một số người nhà bệnh nhân cần bồi bổ dinh dưỡng và cư dân lân cận là nguồn khách chính. Trần Hy xách chiếc giỏ nhỏ, đi khoảng mười mấy phút là đến chợ đen.
Cô quan sát trái phải một chút, hơi vắng vẻ, lác đác không có mấy người, cô đi vào cũng không ai để ý đến cô, điều này không cản trở cô quan sát, phát hiện rất ít người bán lương thực, nhìn thấy có người bán giày thủ công tự làm ở nhà, có người bán vải thô, còn có một hàng bán cá, loại cá hoang dã dưới sông, con lớn nhất cũng chỉ dài bảy tám centimet, có mấy người vây quanh mua cá, Trần Hy nghe thấy giá là 10 đồng 1 cân.
Có một người bán trứng gà, một người phụ nữ trung niên đến hỏi giá, nghe thấy 1 đồng một quả thì không mua. Có một người bán khoai lang, khoai lang đều đã mọc mầm rồi, ông ta còn đòi bán 5 đồng 1 cân. Một người bán ngô vụn, đòi 10 đồng 1 cân.
Trần Hy cảm thấy vật giá này cao đến mức vô lý rồi, còn cao hơn nhiều so với vật giá lúc cô xuyên không ở kiếp trước.
Cô nhớ tới lúc nhỏ kiếp trước bà nội Kỷ hàng xóm thường kể với mọi người, năm 60 lúc sinh chú út Kỷ ở cữ, bà ăn một con gà mái già giá 30 đồng, chuyện này bà kể đến tận những năm 90 lúc bà mất, gà mái già cũng chưa đến 30 đồng một con.
Lúc nhỏ Trần Hy chỉ nghe như nghe truyện, bây giờ nghĩ lại, phỏng chừng chính là thời điểm này rồi.
Trần Hy quyết định giúp ông, bây giờ rất nhiều người ngay cả gà vịt cũng không nuôi nổi nữa, càng đừng nói đến con chó chỉ ăn mà không đẻ trứng này.
Bảo ông lão đi theo cô, hai người đi ra khỏi chợ đen, đến chỗ có vật che chắn mà Trần Hy đã nhắm trước, cô từ phía sau tấm ván gỗ che chắn thực chất là lấy từ trong không gian ra một bao có hơn 40 cân bột ngô. Ông lão nhìn thấy mặt mày kích động, ông đi mấy cái chợ đen mấy ngày nay, đều không có ai chịu đổi với ông, cô bé này tâm địa thật tốt! “Ông đem lương thực bỏ vào gùi mau đi đi!” “Cô bé, thế này không được, lương thực nhiều quá.” Trần Hy xua tay: “Không sao, mau đi đi! Nếu chó mẹ nhà ông cũng định đổi lương thực, ông cứ đợi cháu ở bên chợ đen này, cháu có lương thực có thể nuôi sống chó.” Ông lão cảm tạ rối rít rồi rời đi.
Nhìn ông lão đi khuất bóng, Trần Hy lại chạy đến chỗ bị che khuất, từ bên đó vào không gian. Lấy hai con chó con ra, cho mỗi con uống một giọt nước không gian. Lại đi tìm một con hoẵng vừa đẻ con được mấy ngày làm mẹ cho hai con chó con, hai con chó nhỏ bú sữa xong, cái bụng nhỏ căng tròn, Trần Hy lại làm cho chúng một cái ổ chó nhỏ đặt ở khu vực nghỉ ngơi, vẫn là để chúng bây giờ sinh trưởng theo thời gian đồng bộ với bên ngoài đi! Trần Hy bây giờ không có thời gian chăm sóc chúng bú sữa, nếu ném chúng vào khu vực gấp 30 lần, phỏng chừng đợi lúc cô vào lại, hai con vật nhỏ đã bị chết đói rồi.
Trần Hy bắt một con gà trống, một con gà mái từ chỗ gà ta, buộc chân lại, ném vào trong giỏ, ra khỏi không gian lại vào chợ đen. Lác đác vài người đó nhìn thấy gà trong giỏ của cô đều xúm lại, mắt đều nhìn chằm chằm vào gà, Trần Hy nhìn những ánh mắt này đều có chút rợn người.
Có một người đàn ông cao gầy mặc áo Tôn Trung Sơn, khoảng 3, 40 tuổi, mày rậm mắt to, đeo kính, trong túi còn cắm một cây bút máy, dắt xe đạp, trông có vẻ là một ông chú đẹp trai nhã nhặn. Ông hỏi Trần Hy: “Con gà này bán thế nào?” “10 đồng 1 cân.” Bởi vì cô thấy ngô vụn, bột ngô đều 10 đồng 1 cân rồi, cá nhỏ cũng 10 đồng 1 cân rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
