Mới giải quyết xong một nỗi nuối tiếc, Mộ Cẩm lại thêm một nỗi nuối tiếc khác.
Từ A Man vẫn luôn cười với hắn, ánh trăng trong mắt nàng gợn sóng, giống như rót một mảnh nước thu vào tim hắn vậy.
Mộ Cẩm không nhịn được, cúi xuống mổ môi nàng.
Thốn Bôn là hộ vệ hắn tự mình chọn, nàng khen ngợi Thốn Bôn, vậy cũng chính là khen chủ tử hắn rồi.
Hai người tay trong tay quay trở về.
Lý Trác Thạch vẫn chưa tỉnh.
Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng sẽ ảnh hưởng đến danh tiết của cô nương nhà người ta. Thốn Bôn thả nàng xuống giường liền đi ra.
Mộ Cẩm và Từ A Man trở lại khách điếm, Thốn Bôn đi theo vào phòng Mộ Cẩm, đóng cửa lại: "Nhị công tử, kế hoạch hoàn thành."
"Ừm." Mộ Cẩm hờ hững.
Từ A Man hỏi: "Lý cô nương sẽ không sao chứ ạ?"
"Không có gì, nàng ta chỉ ngất xỉu thôi."
Từ mấy ngày hôm trước, Mộ Cẩm cố ý để lộ tin tức đi tới Tây Phụ Quan.
Không giống như truyền tin trong dân gian, quân đội trong thành có bồ câu đưa thư. Từ Tây Phụ Quan đến hoàng cung, bồ câu bay nhanh cũng cần nửa ngày.
Chu Văn Đống lại phái thích khách ở tây bắc, tốn thêm nửa ngày nữa để đuổi kịp thương đội.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)