: Đào Tiên, Đụt, June
Từ đầu đến cuối, hai người đều không chính thức nói ra từ "thích". Nhưng cũng đã tới bước này, theo như lời Mộ Cẩm nói, quan hệ đã không còn giống như trước nữa.
Hắn mở miệng nói trước: "Thứ ta muốn thì nhất định phải đạt được. Nếu như nàng không suy nghĩ giống như ta, hoặc trong lòng dành tình cảm ít hơn ta, vậy thì đó là điều bất hạnh của nàng. Bởi vì ta sẽ không quả qua cho nàng."
"Ừm." Từ A Man cúi thấp đầu: "Ta biết, Nhị công tử không có gì tốt, nhưng ta vẫn cảm thấy vui vẻ."
"Cô vui là được rồi." Lý Trác Thạch nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Sau khi rời kinh, mỗi lần nhìn về hướng hoàng cung, nàng chỉ cảm thấy bên kia trời đất mờ ảo một tầng hơi sương. "Thí dụ như vị Hoàng Thượng kia, quyền khuynh thiên hạ, tài tuấn ngút trời. Năm đó khi còn là Thái Tử, chỉ cần đi dạo phố thôi mà bộ dáng tuấn mỹ của hắn đã đánh cắp bao nhiêu trái tim của cô nương gia. Trong đó có cả ta. Sau đó, ta gả cho hắn. Người ngoài nhìn vào thấy phu thê chúng ta tình cảm sâu nặng. Nhưng mà chua xót chỉ có mình ta hiểu rõ. Cùng một đạo lý, ta có thể cảm nhận được tình ý của Mộ nhị công tử dành cho với cô, trong lòng hắn chỉ có mình cô."
Mộ Cẩm hứa hẹn được nhất thời, nhưng không chắc chắn có thể thực hiện cả một đời. Nhưng thấy Từ A Man mặt mày hớn hở, Lý Trác Thạch cũng không nói gì cả.
Từ A Man gật đầu: "Ta về suy nghĩ lại, hẳn sẽ hiểu ra vì sao lại thích Nhị công tử." Hơn nữa, đời người rất dài, nàng có rất nhiều thời gian để tự hỏi vấn đề này.
- ---
Ngay chiều hôm ấy, Thốn Bôn đưa một vị cô nương đến hậu viện thanh lâu.
Lý Trác Thạch bắt gặp, thấy cô nương diện mạo rất diễm lệ, đứng cùng Thốn Bôn mi thanh mục tú, trông vô cùng xứng đôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)