: Lam Minh, June
Nhà nhỏ chỉ có nước giếng để uống.
Nhị Thập tìm thấy một cái nồi cháy đen, dùng cách khoan gỗ để tạo lửa. Đun nước, lúc đói bụng liền uống. Một bụng đầy nước, phình to, đói vẫn hoàn đói.
Nhị công tử liếc nàng một cái, "Hầu hạ ta thoải mái, sẽ cho ngươi thêm đùi gà."
Vì thế, nàng liền biến thành chó săn, trái xoa phải bóp cho hắn.
Nhị công tử ôm nàng, khen ngợi nói: "Thật ngoan."
Chính là đang trông ngóng hắn có thể thưởng cho một cái đùi gà, Nhị Thập thèm ăn chợt tỉnh lại.
Ở đây cái gì cũng không có, không có đùi gà, càng không có Nhị công tử ôm ấp ấm áp. Mũi Nhị Thập có chút cay cay, co người đứng dậy, vỗ vỗ cái chăn cỏ của mình, càng cuộn lại chặt hơn.
Đã là cuối hạ, càng gần mùa thu, buổi tối càng thấy mát lạnh, thoải mái.
Nàng chỉ có thể núp trong cái chăn rách nát, hoài niệm cái ôm ấm áp của Nhị công tử. Lúc sau nàng đem y phục của mình phủ lên, vẫn lạnh không ngủ được.
Nàng vô cùng nhớ đến ở Mộ phủ ăn ngon ngủ tốt.
Nhị công tử biết nàng bị bắt chưa? Hắn khẳng định lòng nóng như lửa đốt, sợ nàng tiết lộ bí mật của hắn. Hắn ước gì... ước gì nàng bị Thái Tử giết quách đi.
Nghĩ đến như vậy, Nhị Thập bỗng tức giận. Nàng rơi vào cái tình cảnh này, tất cả đều tại Nhị công tử. Nàng làm nha hoàn dù có mệt mỏi, nhưng cuối cùng cũng không phải quanh quẩn ở Quỷ Môn Quan thế này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)