: Đụt, June
Mặt nạ da người gắn thêm một túm rầu dài, trên mí mắt vẽ hai đường nếp nhăn, khi đỉnh mày dao động, nếp nhăn cũng dao động theo, nâng lên mí mắt già nua.
Cải trang khuôn mặt xong, Mộ Cẩm dồn trọng tâm về phía trước, lưng hơi gù lên.
Cuối cùng, mặc áo quan Thượng Thư vào.
Nghiễm nhiên trở thành dáng vẻ của Binh Bộ Thượng Thư.
Mộ Cẩm bước ra khỏi bình phong, Đinh Vịnh Chí nhìn đến ngây người. Hắn vỗ vai Mộ Cẩm một cái: "Ngươi đúng là có phong thái của cha ta."
Binh Bộ Thượng Thư đang mặc thường phục ho hai tiếng, nói với khuôn mặt giống hệt mình: "Tứ hoàng tử chuyến này cẩn trọng." Quần thần có khác, khi không có người ngoài, Binh Bộ Thượng Thư đều gọi hắn là Tứ hoàng tử.
Mộ Cẩm duỗi cánh tay già nua ra, giơ lên lệnh bài.
"Thượng Thư đại nhân, thất lễ rồi." Thị vệ cho đi.
Nhiều năm xa cách, Mộ Cẩm lần nữa lại bước vào chốn Hoàng thành này.
Trước cửa cung, hai ngọn cung đăng treo trên cột trụ làm bằng cẩm thạch xanh, chiếu xuống hai con Giao Long, một trên một dưới, tàn nhẫn truy đuổi tranh đấu.
Quan phục của thị vệ canh cửa so với lúc trước khi Mộ Cẩm rời cung đã đỏ hơn.
Mộ Cẩm không ngờ, bản thân hắn có thể nhớ rõ đến vậy. Ký ức về hoàng cung của hắn, cực kỳ mong manh. Đến khi thành Mộ nhị công tử, hắn du ngoạn khắp nơi trong kinh thành cũng không đến gần nơi này nữa.
Là hắn cố quên đi.
Năm đó hắn đi ra từ cửa Tây cung.
Mộ Cẩm tám tuổi ôm chặt lấy Chân Nguyệt Sơn, hỏi: "Vì sao Mẫu hậu không đi?"
Chân Nguyện Sơn vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn, thở dài: "Ta mệt rồi, không muốn đi, cũng không đi nổi nữa."
Hắn biết, lần này rời đi, chính là sinh tử vĩnh biệt. Hắn đến cả lăng mộ của bà cũng không thể tới gần.
Bà là tiên Hoàng Hậu, chôn cất ở khu Hoàng lăng do Hoàng Thượng mới xây dựng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)