: Đụt, June
Mộ Cẩm tâm tình phức tạp, đứng lặng nhìn cửa sổ điêu khắc hoa văn tinh xảo một hồi lâu, rồi mới đưa tay lên phủi bụi trên mũi đi.
Nữ nhân này lá gan càng ngày càng to, nếu không dạy dỗ, nàng liền trèo lên đầu hắn ngồi cho xem.
Mộ Cẩm lạnh mặt, đi đến trước cửa phòng Nhị Thập, giơ chân đá tung cánh cửa.
Nàng nghĩ, có lẽ do trong phòng quá bí bách, vì thế muốn mở cửa sổ cho thông thoáng.
Ai ngờ Nhị công tử lại quay lại đến trước cửa sổ phòng nàng, lại còn nói chuyện bằng cái ngữ điệu phóng đãng kia.
Nàng không kịp suy nghĩ, người hoàn toàn làm theo phản ứng, duỗi tay đóng cửa sổ lại. Cửa sổ "Uỳnh" một tiếng, khiến Nhị công tử kinh ngạc, cũng khiến Nhị Thập kinh ngạc. Nàng thế mà dám để Nhị công tử hứng bụi...
Với tính khí của Nhị công tử, ước chừng lại muốn giết nàng rồi. Trong giây phút ngắn ngủi, nàng đã nghĩ ra được mấy chục cách Nhị công tử dùng để giết nàng.
Nghe tiếng cánh cửa yếu ớt rung lắc, Nhị Thập đông cứng cả người. Nàng không dám lùi tay về, dồn hết sức nặng tựa lên cửa sổ, không để chính mình phải rơi vào thế yếu. Nàng mím môi, giương mắt nhìn Mộ Cẩm.
Nhị công tử đứng lặng trước cửa, ánh trăng nhợt nhạt soi xuống làm ngũ quan hắn trở nên mơ hồ ảm đạm, giống như bóng ma đuổi mãi không đi.
Nhị Thập thấp mắt, đôi tay chắp lại hành lễ, trông vô cùng cung kính, giống như nữ nhân một khắc trước đóng cửa sổ dường như không phải nàng.
Mộ Cẩm tiến lên một bước, ánh trăng tròn chiếu thẳng xuống mặt hắn, ánh mắt sâu thẳm như mực.
Nhị Thập tiếp tục cúi đầu.
"Thế nào? Phòng bếp cho ngươi ăn mật gấu rồi, hay là ăn mật báo?" Nhị công tử thu lại bộ dạng ngả ngớn, không nhanh không chậm mà hỏi, "Dám ở trước mặt ta đóng cửa sổ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)