: Đụt, June
Ngày hôm đó, Tiêu Triển là người say trước, khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo vì say rượu mà ửng lên.
Mộ Cẩm vui sướng nhìn người khác gặp họa, châm chọc nói: "Nhìn Triển công tử thế này, lại càng là tuyệt sắc giai nhân. Ta từng thấy một loại ngọc bạch đào, trong suốt thuần khiết, dùng để hình dung Triển công tử lúc này cực kì phù hợp." Nói xong, hắn lại uống một chén rượu.
Tiêu Triển miễn cưỡng duy trì hòa khí trên mặt: "Lại để Mộ công tử chê cười rồi, ta không thắng nổi công lực của rượu, không tiếp được nữa."
"Không dám, không dám." Mộ Cẩm đứng dậy đỡ tay Tiêu Triển, ân cần nói: "Triển công tử, ta đưa công tử về phòng."
"Đa tạ." Tiêu Triển bất động thanh sắc, nhẹ nhàng phất tay Mộ Cẩm ra: "Không nhọc Mộ công tử, Chu Văn Đống."
"Có mặt." Chu Văn Đống đi tới, lập tức nâng Tiêu Triển lên.
Núi đá cháy vàng cùng với rừng cây xanh lá, vừa mơ hồ vừa điên đảo, Tiêu Triển biết mình không chịu nổi nữa, hắn bám vào tay Chu Văn Đống, đầu gục xuống, mất đi tri giác.
Mộ Cẩm phát ra tiếng "Chậc chậc".
Chu Văn Đống nâng Tiêu Triển lên vai mình, lạnh lùng nói: "Mộ công tử, chúng ta xin cáo lui trước."
"Đi đi." Mộ Cẩm vẫy vẫy tay, liếc mắt nhìn ái mộ. Hai người cùng uống chưa đến nửa bầu mà Tiêu Triển đã say bí tỉ. "Đáng tiếc cho một vò rượu ngon."
Chu Văn Đống là người luyện võ, dù ngữ khí ngả ngớn này của Mộ Cẩm giống như bình thường, nhưng Chu Văn Đống vẫn cảm thấy hắn đang làm nhục Thái Tử. Sắc mặt hắn đanh lại, nâng cánh tay Tiêu Triển lên, thận trọng đi từng bước về phía trước.
Cũng vì bởi toàn bộ tâm tư của Chu Văn Đống đều đặt trên người Tiêu Triển, hắn không hề để ý đến sự dị thường của Mộ Cẩm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)