: Zorba, June
Nhị Thập thoải mái ngủ đến nửa chừng thì bị đánh thức.
Mộ nhị công tử cố tình không cho nàng thoải mái, nhéo nhéo mặt nàng.
Nàng cảm thấy mình chỉ mới ngủ được một tý. Hắn nói: "Ngủ cả buổi trưa. Ngủ ngủ ngủ, ngươi lại muốn trở thành núc ních hay sao?"
Núc ních thì núc ních. Nàng muốn như vậy mà nằm đến thiên hoang địa lão. Nếu mà được đến thiên hoang địa lão, không có Nhị công tử bên cạnh quấy rầy thì càng tốt.
(*Thiên hoàng địa lão: lâu cùng trời đất)
Mộ nhị công tử sao có thể để nàng như ý nguyện, cởi áo ngoài ra, cùng nằm trên giường.
Nhị Thập vẫn còn chưa tỉnh táo, bị hắn ôm vào trong ngực.
Hắn hỏi: "Ngươi cảm thấy, ngày mai ta sẽ mang ai đi ra ngoài?"
Nhị Thập nhắm mắt lại. Mang ai đi ra ngoài lại cũng không do nàng quyết định, Nhị công tử thích mang ai thì mang người đó đi. Chỉ cần không mang theo nàng là được.
Nhị Thập cứ như vậy ngơ ngác nhìn hắn, vừa giống như nghe lời hắn nói, lại vừa giống như không nghe thấy.
Hắn chọt chọt khuôn mặt nàng, thấp giọng hỏi: "Mang Thập Ngũ đi?"
Nhị Thập gật đầu. Rốt cuộc cũng có thể ngủ a, nàng muốn nhắm mắt lại.
Mộ nhị công tử lại lắc lắc nàng: "Tỉnh tỉnh."
Nhị Thập có chút tức giận, hắn không ngủ, cũng không cho nàng ngủ. Muốn làm cái gì? Không phải ai cũng giống như hắn, ở trên giường lăn qua lăn lại một hồi, vẫn còn có tinh thần như vậy.
Mộ Cẩm nói: "Ta ngày mai mang Thập Ngũ đi chơi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)