Kể từ khi phát hiện bí mật của Lệ Đình Chu, Thịnh Noãn đã âm thầm chuẩn bị cho việc ly hôn từ rất lâu.
Cô đã gặp qua không ít văn phòng luật, nhưng hễ nghe đối thủ trong vụ kiện là Lệ Đình Chu, luật sư tiếp đón đều lịch sự tiễn cô ra về.
Thịnh Noãn nhìn chăm chú vào tờ chẩn đoán ung thư gan đã bị mình nắm chặt đến nhăn nhúm, viền mắt đỏ hoe.
Thế này cũng tốt, bác sĩ nói cô đã bỏ lỡ thời điểm phẫu thuật tốt nhất, mạng sống chỉ còn lại nửa năm. Nửa năm sau, cô sẽ không còn tồn tại trên thế giới này nữa, mối quan hệ hôn nhân giữa cô và Lệ Đình Chu cũng sẽ chấm dứt.
Đúng lúc này, điện thoại nhận được một tin nhắn WeChat.
Là tin nhắn thoại do Lệ Đình Chu gửi tới.
"Trường học có hoạt động gia đình lúc hai giờ chiều, đừng đến muộn."
Vú Trương đang dọn dẹp vệ sinh nghe thấy giọng Lệ Đình Chu liền kích động nói: "Phu nhân, tiên sinh đây là muốn công khai quan hệ với cô rồi đấy!"
Trước kia có lẽ cô sẽ vui mừng đến quên hết tất cả.
Nhưng bây giờ, sẽ không bao giờ nữa.
Kết hôn kín tiếng bảy năm, Lệ Đình Chu từ chối đưa cô đến bất kỳ dịp công khai nào, thậm chí mỗi khi nhà có khách, anh ta sẽ chuyển vào thẻ của cô hai triệu để cô ra ngoài đi dạo mua sắm.
Vì yêu anh, cô đều nhẫn nhịn.
Cô dùng sự dịu dàng hầm thành canh, mong có thể sưởi ấm trái tim lạnh lùng đạm mạc của anh.
Chỉ là lần nào Lệ Đình Chu cũng từ chối cho cô đi, cô lại không thể nói lý do cho con trai, khiến đứa trẻ cũng rất thất vọng.
Cô có thể không bận tâm đến Lệ Đình Chu, nhưng không thể không bận tâm đến Lệ Gia Hứa do chính mình mang nặng đẻ đau mười tháng sinh ra.
Hôm nay, cô vẫn quyết định đi tham gia thật đàng hoàng, hoàn thành tâm nguyện muốn cả nhà ba người cùng tham dự của con trai.
Hai giờ chiều, Thịnh Noãn đến trường. Cô lấy giấy nhớ từ trong túi xách ra, viết một dòng chữ thanh tú rồi lịch sự đưa cho bảo vệ:
[Xin chào, tôi là mẹ của Lệ Gia Hứa lớp 1-3, đến tham gia hoạt động gia đình, phiền bác mở cửa giúp.]
Hôm nay cô cố ý chọn một chiếc áo sơ mi voan xếp ly mỏng, mái tóc xõa được búi thấp nhẹ nhàng, đôi khuyên tai ngọc trai Lệ Đình Chu tặng từ lâu cũng được đeo lên lại.
Vốn dĩ mang nét mặt thanh nhã, chỉ cần trang điểm nhẹ thế này trông cô đã vô cùng dịu dàng, lay động lòng người.
Cô biết, trẻ con đều thích như vậy, luôn hy vọng mẹ mình xuất hiện thật xinh đẹp ở trường.
Bảo vệ nhướng mày nhìn cô: "Cô không nói được à?"
Thịnh Noãn mỉm cười gật đầu.
Cô vốn không phải bẩm sinh đã câm, kể từ sau lần chịu một cú sốc lớn năm ấy, cô mắc chứng mất ngôn ngữ, lâu dần cũng đã quen với những câu hỏi như thế này.
Bảo vệ lấy bảng điểm danh ra nhìn kỹ lại một lượt, rồi đánh giá Thịnh Noãn từ trên xuống dưới.
Một người phụ nữ rất xinh đẹp, đáng tiếc lại là người câm.
Giọng điệu bảo vệ trở nên thiếu thiện cảm: "Bố mẹ Lệ Gia Hứa đã ký tên vào trong rồi, sao cô có thể tùy tiện mạo danh mẹ của đứa nhỏ?"
Thịnh Noãn khẽ nhíu mày, nhanh chóng viết lên giấy: [Lệ Gia Hứa đúng thật là con trai tôi, sao tôi có thể mạo danh được?]
Bảo vệ mất kiên nhẫn chìa bảng điểm danh ra, chỉ vào ô tên Lệ Gia Hứa: "Cô nhìn cho rõ đi!"
Thịnh Noãn nhìn thấy hai cái tên ở cột chữ ký phụ huynh, trong lòng như có dây leo đâm chồi, điên cuồng sinh sôi, siết chặt lấy trái tim cô.
Thuở nhỏ trải qua một cú sốc dẫn đến mất tiếng, nhiều năm qua cô phải chịu đựng không ít lời châm chọc mỉa mai, vốn đã quen rồi.
Chỉ là hôm nay, lồng ngực cô nghẹn ứ đến mức không thể thở nổi.
Không phải vì lời mỉa mai của bảo vệ.
Mà bởi nét chữ sắc bén của Lệ Đình Chu đã lưu lại cái tên kia, Hứa Thư Ý.
Ting.
Điện thoại rung lên một tin nhắn WeChat.
Là Lệ Đình Chu gửi tới:
[Hoạt động gia đình cô không cần đến nữa.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
