Vì để tránh cho xảy ra chuyện ngoài ý muốn, trong rừng rậm đã xây mười mấy trạm cứu trợ, đều được đánh dấu trên bản đồ, thi thoảng nhân viên công tác không kịp đến chỗ gọi cứu viện, mọi người có thể tự mình đến trạm cứu trợ gần nhất.
Giang Qua tìm được trạm cứu trợ rất nhanh, thả Khương Tuyết Lê xuống, lập tức có nhân viên công tác tiến lên hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"
Mặt mày Giang Qua bình thản: "Hỏi cô ấy."
Nói xong cũng quay người đi, Khương Tuyết Lê trước đó còn ấm ức giận dỗi, tóm lại Giang Qua cuối cùng vẫn giúp cô, cô cũng hết giận: "Giang Qua, khoan đã. Cảm ơn..."
Giang Qua dừng bước, hơi nghiêng đầu: "Người cậu phải cảm ơn là Tạ Tinh Lan."
Giang Qua đưa túi chườm nước đá cho cô, một lát sau, hắn nói: "Đừng lãng phí thời gian trên người tôi, tôi có người mình thích rồi, cậu dây dưa không rõ thế này rất phiền."
Giọng nói lạnh lùng mà bình thản, Khương Tuyết Lê cúi đầu, mắt đỏ lên.
Sau đó cô khóc nức nở, nhỏ giọng nói: "Nhưng mà tớ, thật sự thích cậu... một cơ hội nhỏ nhoi tớ cũng không có sao?"
Nghe vậy, Giang Qua giống như nghe được chuyện cười, băng tích tụ lâu dài trong mắt lộ ra ánh sáng châm chọc bén nhọn, khóe miệng cũng hơi hơi nhếch một cái, nghiền ngẫm câu nói này: "Thích tôi? Cậu chắc chắn?"
Khương Tuyết Lê khó mà tin nổi ngẩng đầu nhìn hắn, lập tức thẹn quá hóa giận giọng run run nói: "Cậu không thích tớ là quyền tự do của cậu, nhưng làm sao có thể tùy tiện hoài nghi... Nếu tớ không thích cậu, tại sao tớ phải mặt dày như thế... Còn ghen tị, tớ bị hâm à?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

