Trước mắt bị che lại, một vùng tăm tối, thần kinh vốn vì uống say mà lộ vẻ trì độn chậm chạp, nhưng trong máy mắt đôi môi nóng bỏng kia ấn xuống, bị kích thích run lên.
Tay chân Tạ Tinh Lan cũng không nhịn được cuộn lại, môi run rẩy mím chặt, im lặng muốn kháng cự cảm xúc quá nóng hổi kia.
Động tác của Giang Qua không kiên nhẫn dịu dàng như ngày thường, thậm chí có thể nói là cứng rắn bá đạo, hắn không cho kháng cự mà áp chế tay chân Tạ Tinh Lan lại, không nhìn giãy giụa yếu ớt của Tạ Tinh Lan, cực kỳ hung ác vội vàng đòi lấy.
Hơi thở Tạ Tinh Lan bị cướp đoạt, môi lưỡi run lên phát đau, trong miệng còn có một chút vị sắt. Nụ hôn của Giang Qua ngang ngược không nói lý, ngây ngô lại liều lĩnh, răng hai người thường xuyên đập trúng đối phương, không biết là máu của ai rịn ra.
Tạ Tinh Lan dần dần hít thở khó khăn, cậu nghẹn đỏ cả mặt, dùng hết toàn lực muốn quay đầu tránh né nụ hôn giống như gió lớn mưa rào.
Tạ Tinh Lan bị hắn dã man hôn mấy phút, bị ép liên tục mở rộng miệng tiếp nhận, quai hàm bủn rủn kinh khủng, ngay cả hít thở cũng khó chịu. Cậu hít mũi một cái, bộ dáng chịu uất ức lớn lao, khóc lên.
"Giang Qua, có phải cậu bị bệnh chó dại không, " Giọng nói Tạ Tinh Lan mang theo tiếng khóc nức nở, vừa nói, đầu lưỡi bị dây dưa rất lâu đụng phải răng cũng đau, "Đau chết ông đây rồi, buông tôi ra, cũng không muốn hôn môi với cậu nữa..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

