Hai ngày sau, kết quả thi giữa kỳ được đưa ra.
Tạ Tinh Lan liều nửa cái mạng già vì cuộc thi lần này, vừa nghe thấy có người hô "Thành tích ra rồi" chạy vào phòng học, lần đầu tiên cậu căng thẳng vì thành tích của mình, co lại ở chỗ ngồi của mình như con chim cút.
Lý Tiểu Bân nhìn bộ dạng sợ sệt đó của cậu đã muốn cười: "Lão Tạ, không phải rất tự tin hả? Không phải nói mày có thể lọt top mười của lớp sao?"
"Đúng đó, tao vừa tới văn phòng, thấy các giáo viên chủ nhiệm khác đỏ ngầu cả mắt."
"Thành tích của Giang Qua thật sự là quá biến thái, nó là người máy hả? Người bình thường sao có thể thi được điểm này..."
"Giang Qua Cố Lãng đều thi cao như vậy, điểm bình quân lớp chúng ta vẫn là hạng chót của khối, thảm quá."
Tạ Tinh Lan lẩm bẩm trong lòng, cậu đã cố gắng thi, cũng không đến mức kéo điểm bình quân nhiều như lúc trước chứ?
Nhất định là thằng nhóc thối Lý Tiểu Bân này không chăm chỉ học hành kéo thấp điểm trung bình của lớp.
Một tí cũng không có cảm giác vinh dự của lớp!
Lúc này, phía sau vang lên âm thanh kéo ghế ra, Giang Qua dán phiếu điểm xong rồi.
Lưng Tạ Tinh Lan cứng còng, rất sợ một giây sau Giang Qua nói với cậu "Lần này cậu thi không tốt cho lắm", nơm nớp lo sợ mấy giây, đằng sau cũng không có âm thanh, cậu vừa quay đầu, mới phát hiện Giang Qua căn bản không ở chỗ ngồi.
Hắn đứng ở cửa sau, đưa lưng về phía phòng học, không nhìn thấy vẻ mặt. Ngoài cửa có một nữ sinh mặc đồng phục lớp mười hai, vóc dáng không cao, tóc dài như rong biển, cả người tinh xảo đẹp đẽ như búp bê, giờ phút này đang nói gì đó với Giang Qua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

