Nửa cuối năm có nhiều ngày nghỉ, vừa khai giảng một tháng thì có nghỉ Trung thu và nghỉ Quốc khánh liên tiếp.
Đầu tháng mười ở Áo có phân trạm thi đấu F1, Tạ Tinh Lan đã nói trước với Tạ Mân là cùng nhau đến xem, kết quả trong nhà có việc, không đi được.
Tạ Mân bận bịu đầu óc rối mù ở công ty, rút thời gian gọi điện thoại cho Tạ Tinh Lan: "Không đến Áo được rồi, nếu không đến trận chung kết của tháng mười hai đi, ở Pháp, anh bảo trợ lý đặt vé vào cửa trước."
Tạ Tinh Lan nói: "Được thôi, xem anh."
Tạ Mân: "Đừng để ba biết, ba không thích anh dẫn em ra ngoài xem thi đấu, bị ba biết được anh lại phải bị mắng."
Tạ Tinh Lan lơ đễnh nói: "Thật ra thì em đi một mình cũng không sao, em đã bao lớn rồi còn phải đi theo?"
Tạ Mân cười nhạo một tiếng: "Nếu điểm thi của em không thảm hại như thế, ba cũng sẽ không quản em nghiêm vậy đâu. Anh vẫn luôn rất thắc mắc, bài thi một trăm điểm phải khó thành dạng gì, mới có thể khiến em nhiều lần đều khống chế ở ba mươi điểm trở xuống?"
Tạ Mân cúp điện thánh cái rụp, không cho Tạ Tinh Lan bất kỳ cơ hội phát huy nào.
Về sau không biết tính sao, chuyện hai anh em muốn ra nước ngoài xem trận đấu chung kết bị Tạ Hạo Bằng biết được.
Tạ Hạo Bằng quan niệm cũ kỹ, lại bảo thủ, ông vẫn cảm thấy thành tích Tạ Tinh Lan không tốt đều là xe đua hại, một học sinh cấp ba mười sáu mười bảy tuổi, không lo học hành cho giỏi, xem xe đua mê muội mất cả ý chí? Trước kia bởi vì Tạ Mân luôn bao che giúp Tạ Tinh Lan, Tạ Hạo Bằng nhắm một mắt mở một mắt bỏ qua cho cậu, nhưng học kỳ trước thi phân khoa Tạ Tinh Lan lại vững vàng lót đáy, Tạ Hạo Bằng hạ quyết tâm phải quản thật tốt đứa con nhỏ ngày thường buông thả đến độ không đoan chính.
"Con muốn đi xem thi đấu, có thể, nhưng thi cuối kỳ phải thi được top ba mươi của lớp."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

