Trong lớp lặng ngắt như tờ.
Tạ Tinh Lan bỗng nhiên mở mắt, ngồi thẳng lên, hơi ngửa đầu liền thấy Giang Qua đứng trước bàn của mình, động tác hơi cúi đầu làm cho đường cong cằm và cổ của hắn lưu loát rõ ràng.
Đôi mắt giống mặt biển mênh mông trong màn đêm, sâu xa mà yên tĩnh.
Tạ Tinh Lan ngẩn người hai giây, kinh ngạc vui mừng nói: "Sao cậu lại ở đây?"
Chẳng mấy chốc cậu chú ý tới Giang Qua mặc đồng phục của Tam trung, nền trắng sọc đen, nhẹ nhàng khoan khoái sạch sẽ, cậu hỏi: "Cậu chuyển tới Tam trung rồi?"
Giang Qua nhìn vẻ tung tăng hiện lên trên mặt cậu, còn có ánh mắt sáng ngời lấp lánh như ngôi sao, đáy mắt cũng không nhịn được lan ra một chút ý cười dịu dàng, nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Tạ Tinh Lan vui quá chừng, quả thực muốn nhảy cẫng lên treo trên người chúa cứu thế.
Vương Trung Hải thuận thế giới thiệu học sinh chuyển trường với các bạn học của lớp số bốn.
Nụ cười trên mặt rõ ràng hơn trước kia, chen đến độ mắt cũng thừa lại cái khe.
Hầu như mọi người đều tò mò nhìn Giang Qua, đúng lúc vị trí bên cạnh Tạ Tinh Lan trống không, hắn tiện thể ngồi xuống.
Vương Trung Hải hài lòng gật đầu: "Đừng to tiếng nói chuyện nữa, đừng ảnh hưởng đến lớp mười hai học tập, có thời gian nói chuyện còn không bằng đọc thêm sách, lên lớp mười một thì không thể lười nhác giống như lớp mười."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

