(có một chân: chỉ hai người nào đó từng phát sinh quan hệ hoặc có tư tình)
Tạ Tinh Lan không nghe rõ hắn đang nói gì, còn tưởng là hắn đau đến mức nói linh tinh, hỏi hắn: "Đau lắm à? Có thể đi không, nếu không tôi gọi Tiểu Bân tới đây?"
Tay vòng sau lưng Tạ Tinh Lan thuận theo tấm lưng gầy của cậu trượt xuống, xương thịt cân đối, đường thắt lưng thu vào trong, mảnh mai lại mềm dẻo.
Đôi mắt Giang Qua hơi tối, lòng bàn tay lưu luyến một lát trên vải vóc lộ ra làn da ấm áp, mới chậm rãi rời đi.
Thấy Giang Qua ngồi xổm xuống, Tạ Tinh Lan dứt khoát cũng ngồi xuống trước mặt hắn, giúp hắn che chắn, hỏi hắn: "Cái này sẽ thường xuyên rơi ra à?"
Giang Qua nói: "Sẽ không."
"À, vậy chắc hẳn là do vừa nãy cậu đánh bóng."
Hai giây sau, Tạ Tinh Lan thấy Giang Qua chưa cử động, im lặng nhìn mặt đất, nhớ ra gì đó, chủ động quay đầu đi, nhìn về bên ngoài sân.
Tạ Tinh Lan không nhìn hắn, Giang Qua mới mím khóe miệng, cuộn ống quần lên, động tác nhanh chóng nối liền chân giả.
Một lát sau, Viên Dục Văn gọi điện tới bảo Tạ Tinh Lan dẫn Giang Qua cùng về nhà ăn cơm chiều.
Tạ Tinh Lan đành phải thất hẹn canteen của Trần Lệ.
Lý Tiểu Bân muốn nói lại thôi, biểu cảm phức tạp, Tạ Tinh Lan bị cậu ta nhìn đến là không thoải mái, nói: "Ấp a ấp úng làm gì? Tao chưa từng ôm hy vọng trong miệng của mày có thể phun ra ngà voi, nói thẳng."
Lý Tiểu Bân nói thẳng: "Mày có cảm thấy, mày với Giang Qua... ờm, quan hệ rất tốt không?"
Tạ Tinh Lan nhướng mày: "Cũng được. Mày chỉ phương diện kia?"
"Đúng thế, vừa nãy mày chạy tới ôm ấp yêu thương làm gì?" Lý Tiểu Bân dứt khoát hỏi ra, "Trông gaygay đấy."
"Gì mà gọi là chạy tới ôm ấp yêu thương, " Tạ Tinh Lan cạn lời, "Không phải cậu ấy lắp cái đó à, đánh bóng bị lỏng ra, cậu ấy đứng không vững mới dựa vào tao."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

