Vương Ái Hồng lập tức tròn mắt, quên hết ngượng ngùng, nhìn Sơn Trà đầy kinh ngạc:
“Chiếc… chiếc áo lót đó, thật sự là cậu làm sao?”
Là con gái nên khi nói đến mấy chuyện này, Vương Ái Hồng có chút ngại ngùng, nhưng may mắn là Sơn Trà cũng trạc tuổi cô ấy, cả hai đều là thiếu nữ, nói ra cũng chẳng có gì phải ngượng.
Sơn Trà gật đầu, đoán chắc bà Lưu đã chủ ý giới thiệu, lại thấy Vương Ái Hồng thích thú với sản phẩm của mình, trong lòng chắc mẩm là chuyện này gần như đã thành công.
Quả nhiên, Vương Ái Hồng thấy cô gật đầu thì thay đổi thái độ, vội vàng bước lên, nắm tay Sơn Trà mà reo lên: “Cậu khéo tay thật đấy! Cái áo lót cậu làm đẹp lắm, còn đẹp hơn mấy cái mình thấy trong cửa hàng bách hóa trên thành phố nữa.”
Từ đó đến giờ, cô ấy vẫn nhớ mãi không thôi, nhưng lại bị mẹ chê là đắt đỏ, không đáng, nên vẫn chưa mua được.
Kết quả là hôm nay vừa đến nhà bà Lưu, cô ấy đã thấy ngay chiếc áo do Sơn Trà làm, ánh mắt lập tức bị thu hút.
Đường may thật sự rất khéo, tuy là vải bông bình thường nhưng kiểu dáng lại đẹp không kém gì hàng nhập khẩu trong cửa hàng bách hóa thành phố.
Ban đầu cô ấy còn nghĩ là bà Lưu làm, giờ mới biết là do chính tay Sơn Trà.
Trong lòng Vương Ái Hồng vừa ngạc nhiên vừa thích thú. Người ta vẫn nói Sơn Trà lười biếng và đỏng đảnh, chẳng chịu làm gì, thế mà giờ cô lại dùng máy may thành thạo như vậy, tay nghề thật sự không phải dạng vừa.
Nhưng đây không phải là lúc nghĩ đến chuyện đó. Điều cần thiết bây giờ là cô ấy làm sao mở lời nhờ Sơn Trà may giúp cô ấy vài cái. Chỉ cần giá thấp hơn ở cửa hàng bách hóa, cô ấy sẵn sàng trả thêm cho Sơn Trà chút tiền công.
Nhưng hai người chẳng quen biết, trước đây còn chưa nói chuyện với nhau lần nào, liệu Sơn Trà có đồng ý không?
Mắt Vương Ái Hồng ánh lên sự yêu thích mà Sơn Trà có thể thấy rõ, thấy cô ấy muốn mà ngại mở lời, Sơn Trà cười, lên tiếng trước: “Chiếc này mình chỉ may thử thôi, hàng mới, chưa ai mặc. Mình thấy vóc dáng hai đứa mình cũng tương tự nhau, nếu cậu thích thì cứ lấy về thử. Nếu vừa, mình tặng cậu luôn.”
Áo trên người cô và cái này đều là hàng Sơn Trà may thử vì không có vải đẹp. Nguyên liệu đều là mảnh vải vụn, tuy mặc thoải mái nhưng vẫn chưa phải là thiết kế Sơn Trà hài lòng nhất.
Ban đầu cô định để lại tự dùng, nhưng thấy Vương Ái Hồng thích thú nên nghĩ tặng đi cũng chẳng thiệt thòi gì, tiện thể tạo mối quan hệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)