Dù nói là thời này dễ kinh doanh, nhưng để tìm việc phù hợp với Sơn Trà thì không đơn giản. Cô không có vốn, mà trong làng lại chẳng có cơ hội gì. Công việc kiếm tiền đều ở thành phố, ngay cả đi lên đó cũng phải tốn 8 xu tiền xe.
Hiện giờ, cách duy nhất mà cô có thể bắt đầu ngay là may quần áo.
Khi nghe cô mượn máy may, bà Lưu không hỏi nhiều, vui vẻ cho cô mượn và còn hướng dẫn kỹ cách sử dụng.
Chiếc máy may này là món quà mà con trai út bà nhờ người mang từ thành phố về. Bà coi nó như báu vật, nếu không phải Sơn Trà thì dù ai mượn, bà cũng chẳng cho.
Dù chưa từng động vào loại máy may kiểu cũ này, nhưng Sơn Trà học rất nhanh. Các loại máy may dù hiện đại hay cũ, nguyên lý cũng không khác nhau nhiều.
Cô chăm chú nhớ từng chi tiết bà Lưu dạy, chỉ sau thời gian ngắn là đã thành thạo.
Khi thấy cô học xong, bà Lưu mới hỏi: "Trà à, con học cái này để làm gì? Có phải mẹ kế lại gây khó dễ gì không?"
Sơn Trà lắc đầu. Giờ cô không gây sự với Triệu Xuân Hoa là may rồi, bà ta làm gì được cô nữa chứ?
Tuy vậy, trước mặt bà Lưu, cô vẫn giữ vẻ rụt rè như nguyên chủ, nói nhỏ: "Bà ơi, con muốn tìm chút việc làm để kiếm tiền."
Cô không nói rõ, nhưng bà Lưu hiểu ngay.
Bà thở dài, nắm lấy tay cô vỗ nhẹ: "Con thật chẳng dễ dàng gì. Có chí kiếm tiền thì bà ủng hộ. Cần dùng máy may của bà lúc nào cứ đến, người khác bà không cho mượn đâu, nhưng con thì không thành vấn đề."
Bà Lưu còn quay vào trong, tìm lấy một bọc tiền lẻ.
"Con cầm lấy, cần gì thì đi mua."
Sơn Trà biết đến bà Lưu qua ký ức của nguyên chủ, nhưng đây là lần đầu tiên tiếp xúc trực tiếp. Cô không ngờ bà Lưu lại tốt với mình như thế. Trong lòng cô không khỏi cảm động.
Tuy nhiên, cảm động thì cảm động, cô vẫn quyết định không nhận số tiền đó.
Bà Lưu đã trải qua nhiều bất hạnh, ba đứa con trai đều nhập ngũ, hai người hy sinh nơi chiến trường, còn cậu út tuy trở thành người có địa vị nhưng cũng mất mạng vì hành động dũng cảm. Bà mất chồng khi còn trẻ, đến tuổi già lại lần lượt mất hết con cái, suýt chút nữa không qua khỏi cơn đau bệnh.
Sau đó bà được cấp cứu, nhưng khi nhà nước đề nghị tìm người chăm sóc và sắp xếp nơi ở, bà từ chối, không muốn phiền hà tổ quốc, tự mình mang hài cốt con trai về quê. Không con không cháu, bà sống cô đơn trong căn nhà này đã nhiều năm. Tuy được hưởng trợ cấp, nhưng tuổi cao sức yếu, không thể làm gì nhiều.
Ban đầu, người trong làng thấy bà có trợ cấp nên khi bà cần giúp đỡ, ai cũng chạy tới. Nhưng khi thấy chẳng lấy được lợi gì từ bà, dần dần chẳng ai còn quan tâm. Chỉ có nguyên chủ hay ghé qua thăm bà khi rảnh.
Có lẽ vì vậy mà hai người không máu mủ, nhưng vẫn thân như bà cháu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)