Hứa Nặc nhìn rất vô tội.
Bởi vì bạn bè chẳng có mấy ai, cô lục tung danh bạ cũng chỉ tìm ra được số của Phong Hoán Triêu. May sao gọi tới thì đó là số thư ký của anh.
Sau khi trình bày lý do vay tiền, đối phương rất sảng khoái chuyển khoản cho cô năm trăm tệ.
Ban đầu cô còn định để kiếp sau trả lại, ai ngờ đâu, mẹ nó, lại không chết được!
Hứa Nặc không lộ ra biểu cảm gì, chỉ âm thầm liếc quanh một vòng "lũ nam chính vô dụng".
[Đồ ăn hại! Cũng tại mấy người vô dụng, hại bổn cung phải tự thân ra đối phó với chủ nợ!]
Mấy người còn lại: Hừ, buồn cười thật.
Hứa Nặc mấp máy môi, có vẻ như đang cố lấy lại giọng nói, nhưng ánh mắt của Phong Hoán Triêu thật sự quá đáng sợ, mãi một lúc sau cô mới lắp bắp được vài từ: "... Xin lỗi... tôi sẽ... sẽ trả lại cho ngài... xin lỗi... đừng... đừng đánh tôi..."
[Dù có nhượng bộ đến mấy, tôi nợ đống tiền thế này thì lấy mông ra trả có gì sai?]
Người được sai đi tìm ngọc bội lúc này đã từ trên lầu bước xuống, đưa vật đó cho thư ký.
Phong Hoán Triêu gần như đã cạn kiệt hết kiên nhẫn: "Xử lý đi."
Anh ra hiệu cho thư ký ra tay.
Hôm nay anh đến chỉ để xác minh ngọc bội, còn Hứa Nặc... chỉ là tiện thể.
"Không... đừng... đừng giết tôi... anh không thể như vậy được... đừng giết tôi! Á, cứu mạng!"
Hứa Nặc phát điên, cô liều mạng bò đến níu lấy ống quần Phong Hoán Triêu.
Nhưng người đàn ông đó tránh ra không chút nương tay, khiến bàn tay cô vồ hụt rồi đập thẳng xuống sàn.
Đau đến mức đôi mắt vốn đã cạn khô nước bỗng trào lệ, ánh mắt mờ nhòe vì nước mắt xuyên qua những sợi tóc rối, ngẩng lên nhìn anh.
Phong Hoán Triêu cúi mắt.
Hứa Nặc nấc lên một tiếng thật to.
[Cho xem ngực cái đi.]
[Cho tôi liếc tí ngực bự được không?]
Âm thanh thèm thuồng trần trụi, táo bạo và không hề kiêng nể vang lên trong đầu anh.
Phong Hoán Triêu im lặng.
Nghĩ lại thì cái tiếng ồn trong đầu này từ nãy đến giờ vẫn không dứt.
Cái chết tiệt gì đang phát ra vậy?
Bầu không khí trở nên kỳ dị đến mức chưa từng có.
Nếu lúc này Hứa Nặc có thể quay đầu nhìn lại, e rằng cô sẽ phát hiện ra mấy nam chính trước giờ luôn tỏ thái độ lạnh nhạt với mình, giờ đây đều đang nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp đến cực điểm.
Điều đáng sợ nhất là bầu không khí đột nhiên im lặng.
Thư ký, người không nghe được tiếng lòng của Hứa Nặc thấy Phong Hoán Triêu đứng yên bất động cũng trở nên bối rối.
"Đưa về."
Khi không khí đang căng thẳng, Phong Hoán Triêu lại lên tiếng.
Nói xong anh liền xoay người bỏ đi, giọng điệu ra lệnh hoàn toàn không có ý thương lượng.
Thư ký thoáng kinh ngạc nhìn về phía Hứa Nặc nhưng rất nhanh đã thu lại vẻ mặt ấy.
Anh ta cúi người nhìn Hứa Nặc, người dường như vẫn chưa nhận thức được mình vừa được cứu, nhẹ giọng nói: "Hứa tiểu thư, chúc mừng cô."
Nhìn ánh mắt cô vẫn đờ đẫn vô hồn, thư ký thầm nghĩ cũng không trách cô mừng đến ngẩn ngơ như vậy: Phong tiên sinh đích thân đến, không chỉ không bị hủy hôn mà còn nhặt lại được một cái mạng.
[Chúc mừng cái mọe gì chứ, chúc mừng tôi dùng trái tim đổi lấy thế giới, còn thế giới thì lấy nước tiểu dội lên đầu tôi à?]
[Không đúng, rốt cuộc sai ở bước nào? Tôi đã diễn đúng kịch bản rồi cơ mà, sao lại còn sống sót thế này.]
Thế còn bộ "Trùng sinh thành con gái cưng nhà giàu khu giang chiết hồ" và "Trùng sinh hôn tây bên trái sờ tây bên phải" của tôi đâu?
Hệ thống cũng ngơ ngác: [Không biết nữa, thầy cô chưa dạy tình huống này.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
