"Ngon không?"
Thiếu niên gật đầu.
Đôi môi nhạt màu bị cay đến sưng đỏ, cộng thêm vết bầm tím bên má phải trông vô cùng thảm hại, thế nhưng tâm trạng cậu ta lại tốt bất ngờ.
Chẳng mấy chốc, tốc độ ăn tôm của cậu ta đã đuổi kịp Hứa Nặc.
Một trải nghiệm mới mẻ.
Hứa Nặc nhìn dáng vẻ cậu ta ăn đến vã mồ hôi, khóe môi khẽ cong lên.
[Dù chưa rõ cụ thể phải thu thập giá trị trị liệu thế nào, nhưng chỉ cần khiến cậu ấy vui vẻ là được rồi nhỉ.]
Muốn khiến thiếu gia vui thì dễ thôi.
Dẫn cậu ta đi ăn tất tần tật những món quái đản nhất, cho cậu ta mở mang "kiến thức".
"Ngon đấy nhỉ, ăn xong tôi đưa cậu về."
Hứa Nặc lục lọi trong túi xách một hồi, cuối cùng lấy ra một gói khăn giấy, thấy cậu ta bận ăn nên dứt khoát đặt luôn cả gói lên đùi cậu ta.
Động tác nhai của Cố Lộng Toàn khựng lại, ánh mắt tối sầm xuống rồi cúi đầu khẽ nói: "Tôi không muốn về nhà..."
Tuy căn hộ rộng lớn, bài trí đẹp đẽ nhưng lại trống vắng lạnh lẽo.
Một người như vậy, hẳn phải có một gia đình rất ấm áp nhỉ.
"Không muốn về thì khỏi về."
Đôi mắt Cố Lộng Toàn lập tức sáng lên.
"Dọn dẹp nhanh đi, tối nay theo tôi ngủ dưới gầm cầu."
Cố Lộng Toàn: "..."
Hứa Nặc xác định phương hướng, nghiêm túc phân tích: "Lúc nãy tôi nhìn rồi, phía trước có một cây cầu khá ổn, gầm cầu cũng che gió tốt, mỗi tội trời lạnh quá, chắc vừa chợp mắt đã bị đông cứng mất tiêu."
Cố Lộng Toàn: "..."
"Cô không về nhà sao?"
Hứa Nặc cúi đầu nhìn cậu ta rồi làm ra vẻ kinh ngạc: "Tôi là dân vô gia cư đấy, trông không giống à?"
"Nhưng mà..."
Nghe đến chữ "nhưng" Cố Lộng Toàn liền thở ra nhẹ nhõm.
Chỉ thấy Hứa Nặc tháo mặt nạ xuống, lộ ra quả đầu bị tất đen bọc kín như cái trứng luộc (vì để ăn cho dễ nên phần miệng tất còn khoét hẳn một lỗ).
"Thỉnh thoảng tôi cũng đi cướp để kiếm thêm thu nhập."
Cố Lộng Toàn: "..."
Cứ có cảm giác người này đang bắt nạt trẻ con.
Hệ thống: [Đúng vậy, cô ấy đang trêu chọc cậu đó.]
Cuối cùng, Cố Lộng Toàn vẫn trở về nhà.
Đứng trước cửa căn hộ, nhìn thiếu niên có vẻ đã khá hơn đôi chút, Hứa Nặc nói: "Đừng sợ."
"Cùng lắm thì đừng lăn lộn trong cái giới giải trí rách nát này nữa, khi cậu về nhà, cứ phô bày thân phận ra, nghiền chết đám bắt nạt cậu đi."
Nếu đổi lại là một người khác gánh nhiệm vụ chữa lành thì có lẽ họ sẽ khuyên Cố Lộng Toàn tiếp tục kiên trì theo đuổi ước mơ.
Thậm chí nếu có chút tâm cơ, họ còn cố ý canh đúng thời điểm cậu ta tổn thương nhất mà xuất hiện, chiếm được lòng tin rồi nhân cơ hội thu thập giá trị trị liệu.
Nhưng Hứa Nặc... đầu óc lại đơn giản, cô chẳng thèm nghĩ nhiều.
Giờ phút này trong đầu cô chỉ có mỗi một ý nghĩ: [Kệ mẹ cái ước mơ đó đi, còn cái mạng mới là quan trọng. Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thường người nghèo!]
"Hơn nữa..."
"Đợi đến khi cậu trưởng thành, tự mình mở công ty giải trí rồi đầu tư phim ảnh, tự đóng vai nam chính cũng được cơ mà."
Hứa Nặc nhìn thiếu niên trước mặt chẳng khác nào nhìn thấy đứa em trai nhà mình, không nhịn được cô vươn tay xoa xoa đầu cậu ta: "Sống sót không cần dũng khí, chỉ cần tiền."
Mọi phiền não, giằng co trong lòng Cố Lộng Toàn chỉ trong khoảnh khắc cô cười nhẹ, liền tan thành mây khói.
Cố Lộng Toàn mím môi rồi nở nụ cười có chút ngượng ngùng: "Ừm, tôi biết rồi."
Trong lòng cậu ta dù vẫn muốn cố chấp tiếp tục, nhưng sau lời của Hứa Nặc thì sự căng thẳng cũng vơi bớt.
Bề ngoài Cố Lộng Toàn ngoan ngoãn, nhưng thực chất lại cực kỳ bướng bỉnh, nếu không, cậu ta đã chẳng dám quyết liệt bỏ nhà đi chỉ vì một câu nói của cha mẹ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
