"Vừa hay một chiếc siêu xe chỉ đủ chỗ cho hai người ngồi, tài xế chiếm một chỗ bố mẹ con cũng không thể cùng đi nhau, con nghĩ mua thêm 30 chiếc nữa để bố mẹ thay phiên nhau đi, tài xế mỗi ngày thay phiên nhau lái để giữ được sự mới mẻ thì làm việc mới không thấy nhàm chán chứ."
"······" Thần mẹ nó sự mới mẻ!
"Chú đã không thiếu tiền vậy thì cứ để các nhân viên khác kiếm tiền đi, mỗi nhân viên một chiếc như thế mới công bằng nhất, con chỉ có một yêu cầu là trong cùng một thương hiệu thì chọn loại đắt nhất không giới hạn kiểu xe."
Trần Hưng ôm ngực: "Con mua nhiều xe như vậy để ở đâu?"
"Đúng rồi nhỉ nhà thuê của chúng ta chỉ có 45 mét vuông quả thật là không đủ chỗ để, à cô con không phải đang bán nhà sao lát nữa chúng ta tìm cô ấy mua một căn đi, người và xe chẳng phải đều có chỗ ở rồi sao?"
"Mua... một căn?!!!" Trần Hưng cảm thấy mình sắp không nhận ra chữ Hán nữa rồi: "Nhà cô con bán giá trung bình ba vạn một mét con có bao nhiêu tiền mà dám tiêu xài hoang phí như vậy, kiếm tiền không dễ dàng đừng vì nhất thời xúc động mà hối hận cả đời."
Ông ta quá hiểu rõ gia cảnh nhà bọn họ cho dù phát tài thì mua xe cũng đã tiêu hết hơn 100 triệu thì cô lấy đâu ra tiền thừa mà mua nữa, vừa nhìn đã biết là cố tình chọc tức ông ta, cô căn bản không thể nào bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

