Đến cuối cùng, thậm chí cô ta không màng đến thể diện mà gào khóc lớn tiếng, cố gắng đánh thức lý trí của Claude, tiếng gào thét thất thanh theo gió truyền khắp cả trường đua ngựa.
Vẻ xấu xí thảm hại và tuyệt vọng của cô ta và vẻ đắc ý phấn khích của Khương Kiều, tạo thành một sự tương phản rõ rệt và bị mọi người thu vào điện thoại.
Một nhân vật huyền thoại trong giới cưỡi ngựa, vậy mà lại bị dọa cho khóc không thành tiếng trên lưng ngựa, mà người thi đấu với cô ta lại là người mới và con ngựa vô danh, chuyện này mà truyền ra ngoài không trở thành trò cười và đề tài bàn tán sau bữa ăn mới là lạ.
Tiếng khóc của Mạnh Mẫn đã đánh thức lý trí của Claude, nó dần bình tĩnh lại, chấp nhận sự thật là mình không thể đuổi kịp, tiếng thở khì khì nặng nề từ mũi, báo hiệu sự không phục và thất bại của nó.
Vừa được trợ lý đỡ xuống khỏi lưng ngựa, Mạnh Mẫn liền quỳ sụp xuống đất, khóc đến tan nát cõi lòng, may mà không chết, hu hu... bà đây cả đời này không bao giờ cưỡi ngựa nữa.
Cô vui vẻ tựa vào người Wendy, còn Lưu Mộng Nhiên thì giơ điện thoại lên chụp tấm ảnh kỷ niệm cho cô.
Hai người bạn trai đi cùng vội vàng đưa khăn và nước cho cô, chăm sóc cô tận tình .
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

