"Chủ yếu là chỗ này cần có thẻ hội viên mà, các bạn em lại không có."
Tiền Tùng cười hiểu ý: "Hiểu rồi, lại là muốn mượn em để leo lên cành cao đấy chứ gì?"
"Đừng nói khó nghe như vậy mà, người ta chỉ là muốn đến xem thôi." Lâm Dao nói mập mờ, chỉ sợ bọn họ không hiểu lầm.
Tiền Tùng là người cô ta vừa mới "câu" được tháng trước, là một cậu ấm nhà giàu đời thứ hai, giàu hơn bất kỳ người nào trước đây của cô ta, nếu không cũng chẳng đến được TK có điều kiện vào cửa cao như thế này.
Để có thể hạ gục đối thủ trong một chiêu, cô ta cố tình nài nỉ đối phương đưa mình đến đây.
Mà những người đàn ông chơi cùng anh ta, ai ai cũng đều là những kẻ ăn chơi trác táng, chỉ cần là con gái thì đều sẽ "cua", mà "ăn" xong là vứt, tối nay Khương Kiều chết chắc rồi.
"Chị dâu à, chị mau đi đón đi, cho bọn em làm quen một chút, chơi chung cho vui."
Lâm Dao cười nói: "Các bạn ấy lần đầu đến, các anh đừng dọa bọn họ sợ nhé."
"Lần đầu càng tốt, bọn anh có kinh nghiệm, tuyệt đối sẽ không dọa sợ, đảm bảo cho các em ấy có trải nghiệm tốt."
Lâm Dao bước đi nhẹ nhàng trong tiếng ồn ào của mọi người, chưa đi được mấy bước thì đã chạm mặt với người mà Tôn Ngạn đang dẫn đến.
"Quản lý Tôn." Cô ta ngạc nhiên nhìn người phía sau anh ta: "Họ là bạn tôi, phạm lỗi gì nghiêm trọng đến mức cần ngài đích thân ra mặt vậy?"
Tôn Ngạn là người ngay cả Tiền Tùng nhìn thấy cũng phải khách khí, nếu không phải Khương Kiều bọn họ gây sự, thì sao đến lượt anh ta đích thân ra mặt chứ.
Cô ta còn chưa ra tay, hai con nghèo kiết xác kia đã tự đào mồ chôn mình rồi sao?
Trong lòng cô ta hả hê, đầy mong đợi nhìn về phía Tôn Ngạn.
"Cô là ai?" Tôn Ngạn tỏ vẻ khó chịu, ghét nhất mấy cô gái bình thường thích giả thân quen.
Khóe miệng Lâm Dao giật giật, khi cô ta vừa vào cùng Tiền Tùng, đối phương còn khách khí với cô ta lắm mà, sao chớp mắt đã không quen rồi, đáng ghét!
"Quản lý Tôn, anh lại không quen cô ấy, cô ấy là khách quen ở đây đấy." Khương Kiều nhân cơ hội châm dầu vào lửa.
"Ngoài chính chủ thẻ hội viên ra, những người khác tôi đều mù mặt cả.”
Khương Kiều và Lưu Mộng Nhiên bật cười thành tiếng, Lâm Dao lập tức đỏ bừng mặt vì xấu hổ, nhưng lại không thể xả giận được.
"Quản lý Tôn, anh cứ về đi, chúng tôi chỉ là đến tìm cô ta thôi, cảm ơn anh đã dẫn chúng tôi vào."
Tôn Ngạn thay đổi vẻ lạnh lùng vừa nãy, nở nụ cười tươi rói: "Phục vụ hội viên tôn quý là trách nhiệm của tôi, cô Khương khách sáo rồi, chúc cô chơi vui vẻ, có gì cần cứ gọi tôi."
"Vâng ạ."
Lâm Dao không tin cô thật sự mua được thẻ hội viên, nhất định là đã nhét tiền cho đối phương để được vào, cố tình ra vẻ cho cô ta xem, đợi đấy, lát nữa cô ta sẽ cho cô biết tay.
"Đi thôi, mọi người đang đợi các cô đấy."
Khương Kiều khoác tay Lưu Mộng Nhiên theo sát phía sau đi về phía khu ghế ngồi.
Nhìn thấy người đến, những người đàn ông đang ngồi đó không có ý tốt mà đánh giá bọn họ, ánh mắt chứa đầy ác ý khiến bọn họ vô cùng phản cảm.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, những kẻ để mắt đến Lâm Dao thì cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì, đúng là "vật họp theo loài" mà thôi.
Khương Kiều nắm chặt tay Lưu Mộng Nhiên, nhỏ giọng an ủi: "Đừng sợ, lát nữa tớ sẽ xử lý bọn chúng."
"Nhớ phải ra tay ác vào đấy."
"Được."
Vẻ lúng túng khi hai người thì thấm khiến những người đàn ông đang ngồi đó ngầm trao đổi ánh mắt với nhau, bọn họ thích nhất là những kẻ nhà quê như thế này, tùy tiện dỗ ngọt là có thể ngủ một đêm, lời to rồi.
"Hai em gái xinh đẹp đừng ngại ngùng, bạn của chị dâu chính là bạn của chúng tôi."
"Các em muốn uống gì, anh gọi cho các em nhé."
Có người vẫy tay gọi nhân viên phục vụ: "Cho hai cô gái xinh đẹp này một ly trà."
"Uống trà thì chán quá, đến quán bar đương nhiên là phải uống rượu rồi." Khương Kiều đi thẳng vào chủ đề.
Những người đàn ông vừa bất ngờ vừa vui mừng, đồng loạt nhìn về phía người phụ nữ không có gì nổi bật nhưng lại có gan lớn kia.
"Không nhìn ra, em gái xinh đẹp lợi hại vậy, trực tiếp uống rượu luôn."
Khương Kiều lấy ra chiếc thẻ đen mới nhận, đặt lên bàn: “Chủ yếu là tôi vừa mở thẻ hội viên, tiêu chuẩn tối thiểu là 2 triệu tệ. Ngồi uống trà đến bao giờ mới đủ? Thật lãng phí thời gian.”
Mọi người trợn tròn mắt, đồng loạt nhìn về chiếc thẻ đen huyền thoại trên bàn.
Những người ngồi đây đều là dựa vào mặt mũi của Tiền Tùng để vào, mà Tiền Tùng lại dựa vào mặt mũi của người nhà họ Tiền, thực ra anh ta lại là sâu mọt của gia đình, muốn làm thẻ cũng không đủ tư cách, nên anh ta mới khách khí với Tôn Ngạn như vậy.
Sau khi nhìn rõ chiếc thẻ, những người đàn ông vừa mới kiêu căng ngạo mạn lúc nãy, lập tức mất hết khí thế.
Bọn họ nhao nhao nhìn về phía Lâm Dao, ánh mắt hỏi rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
Lâm Dao còn sốc hơn bọn họ, không phải nói là tài sản chục triệu mới được mở thẻ sao?
Mẹ nó, rốt cuộc Khương Kiều trúng mấy tờ vé số vậy?!!!
*********
Khương Kiều nhìn phản ứng của mọi người, buồn cười nói: "Chắc mọi người không phải là lần đầu tiên thấy cái thẻ này đấy chứ?"
Mọi người bừng tỉnh, cứng miệng phủ nhận làm sao có thể, nhưng ánh mắt lảng tránh và dáng vẻ lúng túng vô thức dùng rượu để che giấu đã nói lên tất cả — đây đúng là lần đầu họ nhìn thấy thẻ đen.
Khương Kiều lập tức hiểu ra, hóa ra đám người có tiền bề ngoài hào nhoáng này toàn là đồ giả, như vậy chẳng phải càng thú vị sao.
Tiền Tùng với tư cách là "đầu sỏ" của đám người này, bị Khương Kiều chơi cho một vố như vậy chắc chắn không thể ngồi yên. Anh ta liền lên tiếng: “Dao Dao, giới thiệu cho bọn anh biết về cô bạn phú bà của em đi chứ.”
Lâm Dao nói tên cô cho bọn họ biết, sau đó bổ sung: "Khương Kiều cũng không tính là phú bà, cùng lắm thì chỉ là vận may tốt, trúng số thôi."
Nghe vậy, mọi người lập tức hiểu ra, hóa ra chỉ là một kẻ giàu xổi, trách sao lại thích khoe khoang như vậy, càng thiếu cái gì càng khoe cái đó.
Khương Kiều bất ngờ nhướn mày, thì ra Lâm Dao nghĩ như vậy, vậy thì cứ chơi theo kiểu người nghèo trúng số trở nên giàu có vậy.
"Cái thứ xổ số này đúng là dựa vào vận may, người bình thường trúng một lần, cơ bản là tiêu hết vận may cả đời."
"Cô Khương ra tay hào phóng như vậy, không sợ tiêu hết rồi, chỉ sau một đêm lại trở về tay trắng à?”
Tiền Tùng nhìn cô với mặt kiêu ngạo.
“Yên tâm, anh có quay về thì tôi cũng không. Trúng xổ số cần vận may, mà tôi chính là cô gái được trời ưu ái. Với vận may đang đỉnh cao như tôi, nghèo là điều không thể.”
“Ồ, giọng điệu của cô cũng lớn ghê nhỉ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

