"Chuyện này chỉ mới là bắt đầu thôi, có tớ ở đây thậm chí cậu không cần phải đi làm, cả đời cứ ăn chơi với tớ là được."
"Không không không, như vậy quá sa đọa, tớ muốn đi làm, tớ yêu đi làm."
Khương Kiều lập tức chuyển cho cô hai trăm ngàn tệ: "Tháng này đừng đi làm thêm nữa, tớ cho cậu."
"A a a a, cậu có cần phải hào phóng như vậy không?"
"Không hào phóng như vậy, thì cậu không có tin tớ."
"Tớ tin, tớ tin, xin cậu đừng lấy tiền đập vào mặt tớ nữa, tớ sợ vui quá mà chết mất."
"Đồ đạc trong ký túc xá đều vứt đi hết, không cần phải dọn dẹp."
"Đương nhiên rồi."
Hai người bắt đầu hì hục đóng gói vứt đồ, đợi khi Lâm Dao và Tống Thu trở về, chỗ của bọn họ đã sạch sẽ như phòng nguyên mẫu.
Tống Thu tức tối nói: “Khoe mẽ cái gì chứ, chẳng phải chỉ là trúng xổ số sao? Mai tôi cũng bắt đầu mua, không tin vận may của tôi lại kém cái đồ nghèo kiết xác đó.”
Trên đường trở về, hai người đã suy đi nghĩ lại mãi vẫn không hiểu tại sao Khương Kiều đột nhiên giàu có, cũng nhờ cái tin hot trên mạng xã hội địa phương về người trúng xổ số 8 triệu tệ kia mới khiến bọn họ thông suốt.
Trừ thuế, số tiền Khương Kiều mua nhà mua đồ, chẳng phải khớp với số tiền trúng thưởng đó sao, thậm chí bọn họ có thể khẳng định bây giờ trong tay cô nhiều nhất cũng chỉ còn hơn một trăm ngàn tệ, muốn đấu cứng với bọn họ nữa, e là cũng không thể giở trò gì nữa.
"Đợi cô ta tiêu hết chỗ tiền trong tay, đến phí quản lý cũng không trả nổi, không đến nửa năm cô ta sẽ lại trở về những ngày tháng khổ sở, ở biệt thự cũng phải làm ba công việc một ngày, cô ta thích ra vẻ như vậy sao chúng ta có thể không giúp cô ta một tay chứ?"
Tống Thu nghe ra hàm ý trong đó, hứng thú bừng bừng nói: "Dao Dao, có phải cậu lại nghĩ ra chủ ý gì hay rồi phải không?"
"Cô ta thích khoe mẽ như vậy, tôi đương nhiên phải cho cô ta đủ sân để thể hiện rồi."
Ánh mắt Lâm Dao lóe lên một tia sắc bén.
Khi Khương Kiều và Lưu Mộng Nhiên quay lại, trên tay họ cầm một túi giấy tinh xảo, logo trên đó chính là thương hiệu mà Lâm Dao yêu thích nhất.
Khương Kiều treo chiếc váy mà Lâm Dao muốn có nhất lên đầu giường của mình, Lâm Dao thấy vậy thì chỉ ước có thể cắn chết cô ngay lập tức.
Tống Thu bất bình nói: "Khương Kiều, mày có ý gì vậy, mày cũng đã dọn đi rồi, nhất định phải để cái váy lại làm gì?"
"Đã nói là để tiết kiệm sức cho Lâm Dao đương nhiên là phải làm được rồi, cái váy này tôi sẽ treo ở đây làm kỷ niệm, dù sao cũng là bạn học, đừng nói tôi không hào phóng nha."
"Mẹ nó, mày đúng là không có đạo đức, mang cái váy rách của mày mà cút đi."
Tống Thu làm bộ muốn cướp lấy, Lưu Mộng Nhiên xắn tay áo lên trừng mắt nhìn cô ta, chỉ cần cô ta dám động vào chiếc váy thì cô ấy sẽ thắng tay tát cô ta.
Tống Thu, kiểu người bắt nạt kẻ yếu nhưng sợ kẻ mạnh, lập tức chùn bước. Chỉ dám tức đến mức ngực phập phồng, nhưng không dám làm bất cứ hành động nào.
Khương Kiều liếc nhìn thời gian: "Ôi trời, không còn sớm nữa rồi chúng ta nên đi thôi, tạm biệt hai vị."
"Khương Kiều, nhớ buổi hẹn pub của chúng ta nha." Lâm Dao đúng lúc nhắc nhở.
"Yên tâm, tôi nhớ rồi, đến lúc đó gửi địa chỉ cho tôi nha." Khương Kiều tươi cười vẫy tay tạm biệt.
Đợi đến khi họ rời đi, Lâm Dao lại nhìn chiếc váy mơ ước kia.
Chiếc váy đó giá 128.000 tệ, không một người bạn trai nào nỡ mua nó cho cô ta cả, bản thân cô ta lại càng không nỡ.
Bây giờ nó đang ở ngay trước mắt, lặng lẽ chờ cô ta đến thử.
Khương Kiều không phải đã đi rồi sao, cho dù cô ta chiếm làm của riêng thì sao, cô đâu có thể lúc nào cũng chạy về đây nhìn chứ?
Ý nghĩ này như một hạt giống nhỏ, rơi xuống liền bén rễ, càng nghĩ càng cảm thấy khả thi.
Tống Thu lập tức hiểu được ý của cô ta, không biết xấu hổ nói: "Dựa vào cái gì cô ta nói xem thì chỉ được xem thôi chứ, tôi cứ nhất định phải lấy cho cậu thử."
"Dao Dao, nhanh thử xem." Tống Thu thúc giục.
Lâm Dao làm bộ từ chối: "Thôi không cần đâu, nhỡ đâu cô ta quay lại thì sao."
"Con nhỏ nhà quê vất vả lắm mới có biệt thự để ở, đâu thèm quay lại làm gì, yên tâm đi."
Cuối cùng Lâm Dao cũng động lòng gật đầu, vừa chuẩn bị thử thì Khương Kiều đột nhiên đẩy cửa bước vào.
"Ha ha, tôi biết ngay là cô không nhịn được mà, tôi mua là để cho các cô nhìn thôi, không phải cho các cô thử nha."
Lâm Dao mặt đỏ bừng như bị bỏng, nhét chiếc váy vào lòng Tống Thu: "Ai nói là tôi muốn thử chứ, cầm gần lại xem thì không được sao?"
"Đúng đó, ai thèm chứ." Tống Thu bẽn lẽn treo váy trở lại.
"Tốt nhất là không thèm, tôi đã đưa cho Tiêu Tiêu ở phòng bên cạnh 10.000 tệ rồi, sau này Tiêu Tiêu sẽ giúp tôi trông chừng chiếc váy này."
"Khương Kiều, cô có cần phải trẻ con như vậy không." Lâm Dao tức giận nói, cái này khác gì phòng trộm đâu chứ.
"Cái này gọi là bảo vệ tài sản cá nhân được không."
"Bảo vệ không phải nên mang theo sao, còn thuê người trông, khoe khoang cái gì chứ?"
"Khoe khoang là tôi có tiền đó, trước đây không phải các cô vẫn luôn làm vậy sao, tôi học theo thì sao chứ?"
"Cô tốt nhất nên học cả đời đi!"
"Cả đời dài quá, tôi chỉ cần khoe với hai cô là được rồi."
"Cô..."
"Ê, đừng nói nhảm với bọn họ nữa, xe tới rồi, công chúa nên về căn loft view sông thôi."
Khương Kiều nhìn Lâm Dao: "Lần này chúng tôi đi thật đó nha."
"Cút đi!"
Tống Thu tức đến muốn chết.
Hai người bọn họ vừa đi, Tiêu Tiêu liền đẩy cửa bước vào, không nói hai lời đã lắp camera xoay 360 độ lên đầu giường, tận tụy trông coi chiếc váy kia.
"A!!!!!!!" Cuối cùng Lâm Dao cũng không nhịn được nữa.
Khương Kiều thật sự là quá đáng!
*********
Đêm đầu tiên chuyển đến nhà mới, định sẵn là một đêm khiến người ta phấn khích và vui sướng.
Khương Kiều gọi một bàn đầy ắp món ăn, tất cả đều từ Linh Lung Các mang đến, một bữa cơm đã tốn hết mấy vạn.
Ăn no nê, hai người ngồi trên bệ cửa sổ lồi có tầm nhìn tuyệt đẹp, nhìn xuống khung cảnh đường phố rực rỡ ánh đèn và mặt sông lấp lánh ánh bạc, gió ấm thổi qua gò má, không khí tràn ngập mùi hương xa hoa phù phiếm, quả thực không còn gì thoải mái hơn.
"Kiều ơi, cậu véo tớ một cái xem tớ có phải đang mơ không?"
Khương Kiều dùng sức véo vào mu bàn tay cô ấy, đau đến mức cô ấy phải kêu lên.
"Ôi-- không phải mơ, là thật rồi." Lưu Mộng Nhiên lần nữa vui mừng đến phát khóc "Nếu không có cậu, đời này tớ đừng nói là ở, ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ đến một căn nhà như thế này."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
