Quan Hạ: “Tôi vừa đi du lịch về, hơn bốn giờ xuống máy bay, gần sáu giờ mới về đến nhà.”
“Có nhìn thấy ai khả nghi không?”
Người khả nghi? Quan Hạ nghĩ kỹ, đang định lắc đầu nói không thì bỗng cảm thấy choáng váng, tai ù đi, đầu óc quay cuồng. Trong lúc mơ hồ, trong đầu cô bỗng hiện ra một giao diện, như có ai đó đang gõ chữ trên đó, từng dòng chữ hiện lên rất nhanh.
Hệ thống chỉ điểm viên đã liên kết thành công. Bạn vừa bị cảnh sát hỏi, bạn chợt nhớ ra, chiều ngày 19 tháng 4 lúc 17:53, khi về nhà bạn gặp một người thợ sửa chữa trông rất căng thẳng ở hành lang, trên cổ tay áo có vài vết bẩn, bạn nhạy bén nhận ra đó giống như vết máu, bạn quyết định nói với cảnh sát.
Giao diện vừa xuất hiện, cảm giác choáng váng của Quan Hạ cũng nhanh chóng biến mất, nhưng khi nhìn rõ những dòng chữ trên đó, mặt cô lập tức trở nên kỳ quái. Chuyện này vừa xảy ra hôm qua, cô tất nhiên nhớ người thợ sửa chữa đó, nhưng vấn đề là, trong ký ức của cô, biểu hiện của người thợ hoàn toàn không giống như hệ thống nói.
Khi gặp Quan Hạ, người thợ ấy không những không căng thẳng mà còn chủ động nép sang nhường đường cho cô, thậm chí còn nhiệt tình hỏi cô có cần giúp gì không. Chính vì thái độ tự nhiên, thoải mái ấy mà Quan Hạ không hề coi anh ta là người khả nghi, còn vết bẩn giống máu trên cổ tay áo… Quan Hạ cau mày cố nhớ lại, lúc đó cô chỉ muốn về nhà nhanh, vội vàng từ chối rồi cố leo cầu thang, thật sự không để ý.
Vừa nghĩ đến đây, giao diện bỗng thay đổi, dòng chữ biến mất, thay vào đó là một đoạn video, không chỉ phát lại toàn bộ quá trình chiều qua gặp người thợ sửa chữa, mà còn dừng hình, phóng to, khoanh đỏ chỗ vết bẩn giống máu trên cổ tay áo người thợ.
Quan Hạ: …
Quan Hạ giơ tay chỉ vào vị trí vừa được khoanh đỏ trên giao diện: “Chính là chỗ này, một vệt nhỏ màu nâu, tôi cảm giác giống như vết máu.”
Ánh mắt phấn khích của cảnh sát càng rõ rệt hơn, anh ta vội vàng hỏi: “Người đó trông như thế nào?”
Quan Hạ vừa cố gắng nhớ lại vừa miêu tả: “Anh ta không cao lắm, chắc chỉ cao hơn tôi nửa cái đầu, khoảng hơn một mét bảy. Mặt vuông, lông mày thưa và hơi rối, mắt dài, mí đơn, sống mũi thì cao và thẳng, môi hơi dày. À đúng rồi, khóe miệng bên phải có một nốt ruồi.”
Có lẽ vì Quan Hạ miêu tả quá chi tiết, cảnh sát vừa ghi chép vừa ngạc nhiên liếc nhìn cô một cái. Quan Hạ thầm than trong lòng, thật ra trí nhớ của cô cũng không tốt lắm, chỉ là cái giao diện kia quá nhiệt tình, ngay khi cảnh sát hỏi người đó trông ra sao, video lập tức tua ngược lại, dừng đúng khoảnh khắc cô nhìn thẳng vào mặt người thợ sửa chữa, thậm chí còn phóng to khuôn mặt ấy lên, đến mức Quan Hạ nhìn mà hoa cả mắt.
Cố nén ý muốn thở dài, Quan Hạ nghiêm túc giải thích: “Đồng chí cảnh sát, tôi tốt nghiệp mỹ thuật, có lẽ do thói quen nghề nghiệp nên tôi khá giỏi ghi nhớ khuôn mặt.”
Nói đến đây, Quan Hạ lại ngừng một chút, cẩn thận nhìn lại khuôn mặt to đùng trong đầu, cuối cùng vẫn nói ra: “Khuôn mặt của người thợ sửa chữa đó... có thể là cảm giác của tôi thôi, nhưng tôi cứ thấy có gì đó không ổn, sống mũi của anh ta trông không thật lắm.”
Quan Hạ cố gắng nói một cách uyển chuyển, chứ thực ra không phải là không thật, mà là giả đến mức lộ liễu, chẳng có chút logic nào về giải phẫu người, cứ như mọc lên từ mặt phẳng vậy, không biết là thẩm mỹ viện nào làm ra nữa.
Quan Hạ vốn nghĩ mình đã nói hết những gì cần nói, thủ tục hỏi thăm chắc cũng xong rồi, ai ngờ cảnh sát lại khẽ ho hai tiếng, có chút ngại ngùng nhìn cô: “À, cô Quan, cô nói cô tốt nghiệp mỹ thuật, vậy có thể phiền cô vẽ lại chân dung nghi phạm giúp chúng tôi được không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

