Con muỗi đầu tiên kêu chóng mặt, cứ như uống phải rượu rởm.
Đồng bọn của nó sợ chết khiếp.
"Rốt cuộc cậu hút máu gì vậy? Đừng dọa tôi nha!"
Muỗi 1 lắc đầu: "Không, không có nha, là một đứa trẻ rất đáng yêu nha! Non nớt, thơm phức, sao lại chóng mặt nhỉ? Không nên chóng mặt chứ!"
Muỗi 2 không tin: "Máu của con người còn nhỏ không bẩn đâu, cậu hút rồi sao có thể chóng mặt được? Mau nói thật đi!"
Muỗi 1 tỏ vẻ tủi thân: "Thật, thật mà, có lẽ do đứa trẻ đó đang ngủ, nên tôi cũng muốn ngủ, buồn ngủ quá..."
Muỗi 2 hét lên: "Đừng ngủ! Rơi xuống là bị ăn thịt đấy! Cậu có bị ngốc không hả? Chúng ta thường xuyên hút máu người đang ngủ, làm sao có chuyện hút xong lại chóng mặt chứ?"
Cùng lắm là hút no quá không bay nổi thôi!
Đường Dung đang nghe trộm, có lẽ vì vừa trải qua một vụ án mạng.
Suy nghĩ bất giác lệch sang hướng đó.
Sở thú đông đúc náo nhiệt.
Khắp nơi đều là những con thú có lông mà trẻ con thích nhất.
Làm sao có đứa trẻ nào ngủ được chứ?
Thêm vào đó con muỗi sau khi hút máu lại chóng mặt, như uống phải rượu rởm.
Chẳng lẽ...
Đứa trẻ đó bị chuốc thuốc?
"Muỗi con, vừa rồi em hút máu đứa trẻ nào? Ở đâu?"
Đường Dung đột nhiên lên tiếng, làm hai con muỗi giật nảy mình.
Muỗi 2 lập tức bay đi.
Cô suýt chút nữa theo bản năng vung tay đập chết nó.
Còn muỗi 1 bị dọa tỉnh táo, trượt chân rơi xuống đám lá rụng.
"Ái chà, đau quá nha~ Hu hu, rốt cuộc tôi uống phải máu gì vậy, lại còn tưởng có người nghe hiểu tôi nói chuyện, kỳ lạ quá, cái máu của đứa trẻ đó!"
Đường Dung cúi người: "Không phải do máu đâu, là chị có thể nghe hiểu các em nói chuyện."
Muỗi 1: "..."
Muỗi 2 không bay đi quá xa, nghe thấy Đường Dung nói, lại bay trở về.
"Trời ơi, chị thật sự nghe hiểu à? Chị là con người cơ mà? Tại sao có thể nghe hiểu muỗi nói chuyện vậy?"
Đường Dung thấy nó cứ bay lượn trước mặt, tay lại ngứa ngáy.
Cô chắp tay lại, cố gắng kiềm chế.
"Không chỉ các em, mà còn nghe hiểu tiếng chuột, ruồi, và... tiếng gián nữa."
Đợi đã.
Mắt Đường Dung mở to.
Chuột, ruồi, gián và muỗi, đây chính là tứ hại mới?
Người ta thì nghe hiểu được tiếng của những con vật nhỏ bé có lông đáng yêu.
Còn cô, lại là tứ hại?
Muỗi 2 vẫn bay lượn xung quanh: "Vậy chị lợi hại thật đấy, có phải chị có siêu năng lực không?"
Muỗi 1 cũng bay từ đám lá rụng lên, nhưng vẫn còn lảo đảo, bay xiêu vẹo.
"Chị thật sự là người à? Có phải chị là người máy không? Nên mới nghe hiểu chúng tôi nói?"
Muỗi 2 cạn lời: "Mặc kệ nó, nó uống phải máu bẩn rồi."
Đường Dung vội vàng hỏi lại: "Có nhớ đã hút máu ai không? Đứa trẻ đó giờ ở đâu?"
Muỗi 1 tuy chóng mặt, nhưng vẫn biết gì nói nấy.
"Ngay chỗ con gấu đen lớn bên phải ấy, đứa trẻ đó được bố bế, cứ đi thẳng về phía trước, không thèm nhìn con gấu đen lớn luôn."
Muỗi 2 ngạc nhiên: "Con gấu đen lớn đẹp thế cơ mà! Nó lại không thèm nhìn?"
Chưa đủ thông tin, nhưng không kịp nữa rồi.
Đường Dung nói một tiếng "cảm ơn", rồi đứng dậy chạy về phía khu gấu đen lớn.
Trước khi đến cô đã tìm hiểu bản đồ sở thú.
Phía trước khu gấu đen lớn là ngựa vằn, tiếp đó là lối ra.
Một khi để người ta rời khỏi sở thú, lên xe đi mất, muốn tìm lại sẽ rất khó!
Nhưng ở đâu có động vật, thì ở đó đông người.
Đường Dung đành phải hét lên: "Mau tránh đường! Tôi sắp đi ra quần rồi! Đau bụng quá! Sắp ra rồi!"
Quả nhiên chiêu này hiệu nghiệm.
Bất kể người lớn hay trẻ con, lập tức tránh ra như tránh tà.
Mở ra một con đường cho cô.
Đường Dung dễ dàng vượt qua khu gấu đen lớn, sau đó là khu ngựa vằn.
Lối ra đã ở ngay trước mắt.
Cô cũng đã phát hiện ra bóng dáng kỳ lạ đó.
Người đàn ông mặc đồ đen, bước đi vội vã, bên cạnh không có ai, chỉ ôm một đứa trẻ trong lòng.
Đứa trẻ gục đầu trên vai hắn, đội mũ nên không nhìn rõ mặt.
Trời nóng thế này.
Lại còn quấn kỹ cho một đứa trẻ có thân nhiệt vốn cao hơn người lớn.
Rõ ràng có vấn đề!
Đường Dung thấy hắn sắp ra ngoài, sợ bên ngoài có đồng bọn tiếp ứng, đưa đứa trẻ đi mất.
Cô không kịp tìm thêm cách để xác nhận xem hắn có phải là kẻ buôn người hay không.
Trực tiếp hô to.
"Bắt cóc trẻ con! Người đàn ông mặc đồ đen kia bắt cóc em trai tôi! Mau chặn hắn lại! Bắt cóc trẻ con!"
Đường Dung vừa hét vừa chỉ người.
Ngay cả người đàn ông cũng kinh ngạc quay đầu lại, phát hiện Đường Dung đang chỉ vào mình.
Hắn chột dạ định bỏ chạy.
Nhưng nhanh chóng bị rất nhiều người vây lại.
Đùa à, đa số người đến sở thú là những người đã làm bố mẹ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)