: Yang Hy.
Tháng bảy, bộ phim mới của Cao Quân bắt đầu quay, lúc hắn vào tổ đã nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt của mọi người.
Nhưng bởi vì hắn vốn không nói nhiều nên tiếp xúc với ai cũng rất ít.
Tiểu Lâm có chút không quen: "Nếu Khương Tuyết ở đây, chị ấy nhất định sẽ làm quen với các nhân viên công tác." Nói xong câu đó cậu mới ý thức được không ổn, cẩn thận nhìn vẻ mặt Cao Quân.
Sắc mặt của hắn có vài phần tái nhợt, mím môi không nói chuyện.
Tiểu Lâm cực kỳ ảo não, ngậm miệng lại.
Cao Quân nói: "Đừng nhắc đến cô ấy."
"Em biết rồi Cao ca." Tiểu Lâm vội vàng nói.
Cao Quân vẫn đóng phim như thường lệ, tựa như Khương Tuyết có ở đây hay không cũng không ảnh hưởng gì.
Cho đến khi hắn quay cảnh cứu nữ chính, nhìn thấy bóng dáng một cô gái với mái tóc xoăn dài ở một góc xa, cô đang nói gì đó với nhân viên đoàn phim. Nhân viên công tác kia cười tủm tỉm, dáng vẻ rất cao hứng.
Đạo diễn nhíu mày: "Cắt, Cao Quân, cậu đang làm gì vậy!" Đóng phim có thể thất thần sao? Nữ chính đã ngã trên đất rất lâu rồi.
Tất cả mọi người nhìn Cao Quân, hắn đột nhiên đẩy đám người ra, không màng màn ảnh còn đang quay hắn mà chạy đến góc, giữ bả vai cô gái: "Khương Tuyết, em đã trở lại phải không?"
Cô gái quay đầu lại, một khuôn mặt bình thường xa lạ, kinh ngạc mờ mịt nhìn hắn.
Cả đoàn phim đều có thể nghe thấy.
Cao Quân nhắm mắt, buông lỏng tay: "Xin lỗi."
Tiểu Lâm vội vàng đến hoà giải: "Thật ngại, khoảng thời gian trước Cao ca của chúng tôi bị bệnh, trạng thái không tốt lắm, đạo diễn Trần, để anh ấy nghỉ ngơi một chút được không?"
Cao Quân biết, mình đang bị một loại bệnh.
Có đôi khi là vào buổi hoàng hôn ngập trong hương thơm của hoa sơn chi, hắn thỉnh thoảng lái xe đi ngang qua đầu đường, thấy bóng hình xinh đẹp của một cô gái xách theo máy ảnh. Hắn vội vàng xuống xe đuổi theo, nhưng chỗ đó lại không có ai.
Cao Quân liên tục nói với bản thân là mình không yêu cô, hoặc là nói, không yêu cô đến vậy.
Thế giới này không có ai không thể sống vì thiếu một người nào đó, hắn đứng ở đỉnh của nhân sinh, muốn người phụ nữ nào mà không có. Hà tất phải nhớ thương một Khương Tuyết ngây ngốc, cười nhẹ nhàng như vậy.
Nhưng thế giới của hắn lại đều là bóng dáng của Khương Tuyết, hắn nhìn ai cũng giống cô. Nhưng mà tàn khốc nhất chính là, ai cũng không phải cô.
Hắn mất cô đã gần nửa năm, cô không trở về nữa.
Cao Quân lại nghĩ tới một số chuyện.
Năm ấy mới ra mắt, hắn quay chương trình ở một ngọn núi tuyết, khi đó tuyết đã rơi được nửa tháng, trong khoảnh khắc cây đổ xuống, thân thể nhanh hơn đầu óc, hắn đẩy Khương Tuyết ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)