: Yang Hy.
Ánh mặt trời tháng bảy đầy ấm áp, Khương Tuệ phóng ánh mắt ra ngoài cửa sổ rồi dừng trên vườn hoa, Khương Tuyết nói đây là Trì Yếm trồng vì cô, nếu có một ngày cô mở mắt, hoa cũng đã nở rộ.
Khương Tuệ lại nhìn người đàn ông đi ra từ phòng bên cạnh, tâm tình rất phức tạp.
Khương Tuyết an ủi vỗ về sống lưng mảnh khảnh của cô: “Đừng sợ, không sao.”
Khương Tuệ gật gật đầu.
Có lẽ là biết đến gần Khương Tuệ sẽ bất an, Trì Yếm chưa từng đi tới, tùy ý để cô ở bên Khương Tuyết. Anh từ xa xa nhìn cô một cái, ánh mắt bình tĩnh: “Ăn cơm trước đi.”
Lúc ăn bữa sáng Thủy Dương cũng ở đây, dù sao Khương Tuệ tỉnh lại cũng là chuyện lớn, hắn phải mọi lúc mọi nơi nhìn xem có xảy ra tình huống đột phát nào cần hỗ trợ hay không.
Sau khi dọn dẹp chén bát, Khương Tuệ mới lấy hết can đảm hỏi Trì Yếm: “Ba tôi và Trì Nhất Minh đâu?”
Cô hỏi vấn đề này, không khí nháy mắt liền an tĩnh. Tất cả mọi người biết, đã hơn một năm nay, Trì Yếm không nghe bất cứ người nào nhắc tới tên Trì Nhất Minh. Một năm trước cậu tranh đoạt quyền thừa kế thất bại, hiện tại còn đang ngồi trong tù.
Trì Yếm cũng không đi thăm cậu ta, cũng không nghe bất cứ tin tức gì liên quan đến cậu.
Giờ phút này Khương Tuệ đột nhiên hỏi, không chỉ Thủy Dương, ngay cả Khương Tuyết cũng thật cẩn thận nhìn về phía Trì Yếm.
Bàn tay đặt trên bàn chợt dừng lại, Trì Yếm ngước mắt nhìn về phía Khương Tuệ đang bất an, tựa như cô cũng thấy mình vừa hỏi một vấn đề không nên hỏi. Trì Yếm ôn hòa mở miệng nói: “Buổi sáng tôi đã báo tin cho ba em, ông ấy rất vui, một lát nữa sẽ tới thăm em.”
Trì Yếm hỏi: “Ba em còn chưa tới, em có muốn đến vườn hoa tản bộ không?” Khương Tuệ mới tỉnh lại, chậm rãi đi lại một chút sẽ có lợi cho thân thể cô.
Khương Tuệ nghĩ một đằng nói một nẻo: “Không muốn đi.”
Trì Yếm sắc mặt bình thản: “Nếu em muốn thì để chị đi cùng em.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)