Trì Yếm dừng một chút: “Nếu em không đồng ý, vậy xem như tôi chưa nói.”
Khương Tuệ gần như theo bản năng hỏi anh: “Nếu em đồng ý thì sao?”
Trì Yếm nói: “Em đồng ý sao?”
Khương Tuệ cầm viên ngọc trai hồng, lần đầu tiên cô thấy có người cầu hôn không cần nhẫn mà dùng ngọc trai. Hai bên má của cô nhất định đã cùng một màu với viên ngọc.
Ba đang ở trong tiểu khu cách đây không xa, nếu thấy cảnh này chắc hẳn sẽ muốn đánh chết anh. Khương Thủy Sinh vẫn luôn ủng hộ việc sau tốt nghiệp mới nói đến mấy chuyện ‘thất điên bát đảo’ thế này.
Nhưng giờ phút này Khương Tuệ thật sự muốn biết đồng ý rồi sẽ như thế nào, Trì Yếm vĩnh viễn không phải một người đàn ông sống theo lẽ thường.
Cô nhẹ giọng nói: “Vâng.”
Ngay sau đó, Trì Yếm không chút do dự quỳ một gối.
Dứt khoát đến nỗi Khương Tuệ dường như nghe thấy tiếng chạm xuống mặt đất, nghe mà đau cả đầu gối.
Anh thấp giọng nói: “Vậy tôi thương em cả đời này.” Cô không bao giờ biết được, khi còn nhỏ anh từng bị người ta buộc phải quỳ xuống, bị người đánh đến quỳ xuống, quỳ xuống chính là một việc không có tôn nghiêm nhất trên đời. Sau đó Trì Nhất Minh lớn lên, anh thề dù có chết, đầu gối cũng không được khuỵu xuống.
Khương Tuệ ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt vốn trầm tĩnh như biển, giờ phút này dường như nổi lên tầng tầng gợn sóng.
Anh mím môi, tuy không thích để người khác thấy cảm xúc của mình rõ ràng như vậy, nhưng anh vẫn nhìn thẳng vào mắt cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

