: Yang Hy.
Trì Yếm đã nghe rất nhiều lời khen, nhưng không có câu nào có lực sát thương lớn hơn câu này.
Đây là lần đầu tiên cô quanh co lòng vòng lấy sự chân thành của mình mà khen anh.
Trì Yếm chăm chú nhìn cô hai giây, hỏi: "Em nghiêm túc sao?"
Khương Tuệ nghiêm túc gật gật đầu, bên tai lại nóng lên. Những lời này đương nhiên không phải bạn học của cô nói, là cô nói bừa, dù sao người ta nói về cô đều lặng lẽ nói, khẳng định không thể để cô nghe thấy.
Nhưng Khương Tuệ thật sự cảm thấy, Trì Yếm mặc dù không nói lời nào cũng thật sự rất đẹp trai.
Phía sau có tài xế ấn kèn: "Này, cậu kia làm sao vậy, không biết chỗ này không thể dừng xe sao?" Hắn đã ngừng ở chỗ này một hồi lâu, thấy phía trước là siêu xe nên nhịn xuống, nhưng đã lâu lắm rồi, thật sự nhịn không được mà lên tiếng thúc giục.
Nhận được đáp án khẳng định của Khương Tuệ, Trì Yếm thu hồi tầm mắt, khởi động xe, vẻ mặt bình tĩnh, sau đó khởi động lại hai lần.
Tài xế phía sau lại muốn mắng người, có thể lái xe không.
Khương Tuệ ngẩn người, cô dựa vào xe, khuôn mặt chôn ở cánh tay, cười đến bả vai run rẩy.
Trì Yếm không quan tâm đến cô, thành công khởi động xe, lái vào chỗ dừng xe tạm thời gần đó.
Khương Tuệ thật sự không nhịn được, cô vẫn còn đang cười.
Trì Yếm không hiểu cô rốt cuộc là đang cười cái gì, trên thực tế anh không thể hiểu được hầu hết mọi người trên đời tại sao lại cười. Anh một tay giữ vai Khương Tuệ để cô ngẩng đầu, một tay giữ cằm cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)