: Yang Hy.
Đặng Ngọc Liên bị đuổi ra ngoài, vừa đi vừa hùng hùng hổ hổ.
Cả nhà bà bây giờ rúc trong con hẻm nhỏ, nước bẩn không thoát ra ngoài nổi, cả con phố đều bốc lên mùi khó ngửi, trước mặt đột nhiên xuất hiện một đôi giày thể thao nam.
Đặng Ngọc Liên nâng mắt, theo bản năng run rẩy, mông ngồi bẹp xuống đất.
Thiếu niên cười tủm tỉm ngồi xổm xuống, chậm rãi nhai kẹo cao su: "Mợ, mợ nhìn xem, sao lại rơi vào tình trạng này chứ?"
Đặng Ngọc Liên thấy cậu như thấy quỷ: "Nhất Minh, con buông tha cho chúng ta đi, mợ đã biết sai rồi, lúc ấy cầm tiền bồi thường của mẹ con, cũng đã trả toàn bộ cho con rồi. Con buông tha cho mợ, buông tha cho mợ đi."
Trì Nhất Minh cười nhạo: "Mợ nói cái gì vậy, tôi hiếu kính còn không kịp, sao lại hại mợ."
Thiếu niên vươn tay muốn đỡ bà ta.
Đặng Ngọc Liên hung tợn trừng mắt: "Lão Triệu chính là cậu ruột của mày! Tiểu Nam cũng là em họ ruột của mày, Trì Nhất Minh, lương tâm của mày bị chó gặm rồi sao?"
Trì Nhất Minh không nhịn được, bật cười thành tiếng: "Bà nói đến lương tâm với tôi sao? Thứ bà không có, bà trông cậy vào tôi có? Cậu ruột của tôi, sau khi mẹ tôi xảy ra chuyện rồi chết, đến hỏi cũng chưa từng hỏi một câu, còn đứa em họ Triệu Nam này, không phải từ nhỏ đến lớn thích xem náo nhiệt của tôi nhất sao? Đồ đạc thà ném đi cho chó cũng không đưa cho tôi. Hơn nữa, còn mất công mợ dạy bảo tôi."
Đặng Ngọc Liên mất tự tin trong giây lát, cứng đờ nói: "Những việc này đều là hiểu lầm, cậu con vẫn rất thương con, em họ của con trước kia còn nhỏ không hiểu chuyện. Nhất Minh, xét trên quan hệ huyết thống, con tha cho chúng ta một con đường sống đi."
Trì Nhất Minh tiếc nuối nhìn bà ta: "Mợ quả nhiên là già rồi, lúc trẻ ác độc như vậy, sao già rồi lại thành bộ dáng uất ức thế này."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)