: Yang Hy.
Không khí trong phòng rất nặng nề, Trì Yếm cúi đầu nhìn đồng hồ: "Hôm nay đến đây thôi."
Sử Sương Lam ngồi ở trong góc, bàn tay với đôi móng sơn đỏ đặt trên đùi Tống Địch. Tống Địch trên mặt cười hì hì, nhưng dưới bàn lại ám chỉ xoa nắn tay cô ta. Sử Sương Lam bị Trì Yếm cho ăn quả đắng, ở chỗ khác chủ động xuất kích còn coi như mọi việc đều thuận lợi.
Đái Hữu Vi không quan tâm bạn gái mình rốt cuộc đang làm gì, hắn hoa tay múa chân cực kỳ cao hứng.
Vừa nghe Trì Yếm nói đi, Đái Hữu Vi cũng không quyến luyến, lập tức liền đi theo.
Sử Sương Lam hất văng tay Tống Địch, cũng vội vàng đi theo.
Những người còn lại tất nhiên cũng sẽ không giữ Trì Yếm lại.
Trì Nhất Minh ở đây, cùng bọn họ còn giống bạn cùng lứa tuổi, nhưng Trì Yếm thì khác, khí chất lạnh lùng của anh, như là chủ nhiệm giáo dục thời cấp ba, không ai dám nói đùa.
Gió đêm quất vào mặt, khuôn mặt Khương Tuệ bởi vì thiếu oxy mà có chút đỏ lên.
Trì Yếm nói: "Đái Hữu Vi, các anh về trước đi."
Anh cầm tay Khương Tuệ, kéo cô đi dọc theo con phố, xe chạy theo ở xa xa phía sau. Vào đêm đầu hạ, gió vừa nhẹ vừa ấm, thổi phất qua má đặc biệt thoải mái.
Khương Tuệ thoải mái nheo nheo mắt, đôi mắt đào hoa của cô hơi nhếch lên, có loại hương vị vui sướng.
Trì Yếm dừng chân, anh nhìn thoáng qua Khương Tuệ rồi lại tiếp tục đi về phía trước.
"Vậy để em trở về."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)