: Yang Hy.
Chẳng bao lâu bác sĩ đã tới xử lý vết thương cho Trì Yếm.
Dù Thủy Dương luôn biết Trì Yếm bị thương, nhưng khi tận mắt thấy một đống vết thương dữ tợn kia, hắn vẫn là nhịn không được mà hít một hơi lạnh trong lòng. Nếu không phải Khương Tuệ kiên trì kêu hắn tìm bác sĩ đến khám cho Trì Yếm, với cái bộ dáng trấn định lãnh đạm kia của Trì Yếm, hắn cũng cho rằng anh không có chuyện gì.
Trì Yếm không có nhiều biểu tình, như là dây thần kinh đau đớn đã tê liệt.
Sau khi xử lý xong vết thương, truyền nước biển, Trì Yếm đã ngủ mất, dù phải đau đớn như vậy, anh vẫn có thể đi vào giấc ngủ rất nhanh.
Thủy Dương đi ra ngoài, nhìn cô gái đang chờ ở ngoài cửa, bác sĩ xử lý phần thịt bị thối rữa nên Trì Yếm kiên trì kêu cô ra ngoài, lúc này cô vội vàng hỏi: "Trì Yếm thế nào rồi?"
Thủy Dương cười lắc đầu: "Không sao, đã ngủ rồi."
Trong mắt hiện rõ vẻ thả lỏng.
Thủy Dương muốn nói rồi lại thôi, suy nghĩ hồi lâu, hắn vẫn là mở miệng nói: "Lần này ông chủ trở về, rất không dễ dàng." Đâu chỉ là không dễ dàng, có thể nói là cửu tử nhất sinh[1].
Bọn họ mới giải quyết được một Tam gia căn cơ thâm hậu, đối đầu với tên ranh như Trì Nhất Minh còn được, nhưng nếu chọc giận phải cha ruột của cậu ta, đó chính là kết cục lưỡng bại câu thương[1].
[1] Lưỡng bại câu thương (两败俱伤): cả hai đều bị thua thiệt.
Nói ích kỷ một chút, ai cũng muốn một cuộc sống an ổn, nhưng nhiều người như vậy đều dựa vào Trì Yếm, Thủy Dương cũng hy vọng bình an không có việc gì là tốt nhất.
Thủy Dương vốn dĩ cho rằng Khương Tuệ sẽ sắc mặt tái nhợt xấu hổ buồn bực, nhưng cô chỉ rất an tĩnh gật đầu, không có bất mãn gì với lời nói của hắn, ở một buổi chiều như vậy, thế nhưng lại hiểu chuyện đến có vài phần ôn nhu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)