: Yang Hy.
Mùa xuân năm 2007, vạn vật sống lại, Khương Tuệ thật cẩn thận ló đầu ra khỏi đại viện, ngoài cửa không một bóng người.
Cô nhẹ nhàng thở ra.
Từ lúc Trì Yếm rời đi đã là hai tháng, khoảng thời gian này Trì Nhất Minh thường hay nhảy ra dọa cô, làm cô hoảng sợ lại tức giận. Trì Yếm đi rồi, cậu ta như tìm thấy niềm vui, ngày ngày đến xem bộ dáng tức giận của cô.
Một chiếc xe đạp phóng nhanh đến, rồi đột nhiên xoay chuyển, đôi chân dài chống xuống, xe đạp ngừng lại.
Khương Tuệ nhịn lại tiếng hét vì suýt chút nữa bị đụng trúng, lạnh mặt nhìn cậu ta.
Giọng nói càn rỡ của Trì Nhất Minh chứa ý cười: “Thấy anh đây có vui không?”
Nếu cô có thể, thật sự muốn dùng gạch đập nát cái bản mặt này. Nhưng Khương Tuệ chịu khổ không ít, Trì Nhất Minh không làm gì cô, cô tất nhiên cũng sẽ không tự mình chuốc khổ, cô kéo chặt dây đeo balo, đi vòng qua người cậu.
Hai chân Trì Nhất Minh chạm đất, cũng không đạp, cứ như vậy chậm rãi dùng hai chân đẩy xe đạp đi theo bước chân cô.
Cậu nghiêng đầu, ánh mắt chuyên chú đánh giá cô.
Tóc cô dùng dây thun buộc lên, sáng sớm mùa xuân có chút lạnh, ánh mắt cô trong vắt, đôi đồng tử xinh đẹp như nho đen. Lông mày hơi nhạt màu, có một loại xinh đẹp vô hại.
Ánh mắt cậu ta thật sự làm người ta không chịu nổi, nhưng bởi vì trong khoảng thời gian này Khương Tuệ đã luyện năng lực chống lại, nên cũng không quay đầu liếc cậu ta một cái.
Trì Nhất Minh cười nhạo, vươn tay muốn véo mặt cô.
Khương Tuệ phản ứng cực kỳ nhanh nhạy, một cái tát vỗ rơi tay cậu.
Mặt Trì Nhất Minh trầm xuống, ánh mắt âm u.
Tuy cậu có kiên nhẫn, nhưng kiên nhẫn không phải để cô tiêu xài như vậy.
Khương Tuệ cực kỳ thản nhiên, không có chút khiếp sợ bất an nào, cô nói: “Muốn tức giận thì tuỳ cậu, tôi biết báo cánh sát cũng vô dụng, nhưng tôi thật sự thấy cậu rất phiền.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)