: Yang Hy.
Trì Yếm ôm cô, cô gái trong lòng ngực nhỏ giọng oán giận: “Trì Yếm, bên ngoài thật lạnh, tay em đều muốn đông cứng rồi.”
Trì Yếm thả cô xuống, không tiếng động nắm đôi tay cô. Ở trong lòng bàn tay anh, đôi tay nhỏ lạnh như băng.
Cô lại cười khanh khách, bông tuyết tan trên hàng mi dài, biến thành giọt nước trong suốt, cô đơn giản lại dễ hiểu, Trì Yếm gần như lập tức đã hiểu cảm xúc của cô — còn nói không đau lòng.
Trì Yếm rũ mắt cười cười: “Ở nhà bác chơi không vui sao, hay là bọn họ không tốt với em? Vì sao lại trở về?”
Khương Tuệ lắc đầu: “Bác cả rất tốt, chỉ là nghĩ đến anh phải một mình nên em đặc biệt muốn trở về.”
Đi ra phía sau cửa, gió đêm tựa như không còn lạnh nữa, trong lòng thiêu đốt một ý nghĩ, cô muốn ở bên cạnh anh.
Trì Yếm nói không nên lời.
Ban đêm Khương Tuệ vội vàng chạy tới nên đã rất buồn ngủ, cô dụi dụi mắt: “Trì Yếm, có chuyện gì ngày mai chúng ta lại nói, em buồn ngủ quá.”
Trước khi Khương Tuệ về đến phòng, Trì Yếm lại gọi cô: “Tuệ Tuệ!”
Cô gái ngoái đầu nhìn lại.
Trì Yếm nói: “Em còn nguyện vọng gì chưa thực hiện được không?”
Khương Tuệ ngẩn người, ngay sau đó nghiêm túc lắc đầu: “Không có, lòng em rất nhỏ, ba có thể khỏe mạnh chính là nguyện vọng duy nhất của em.”
Ánh mắt anh như màn đêm, phản chiếu lại bộ dáng của cô, Khương Tuệ thấy anh chỉ nhìn mình chăm chú, vì thế lại đi về phòng.
Trì Yếm đột nhiên đuổi theo, anh thở dốc, giữ mặt cô lại.
Khương Tuệ hoang mang: “Trì Yếm, anh sao vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

