Người đàn ông sờ sờ má cô, nhìn bộ dáng nũng nịu ánh mắt mờ mịt của cô, rốt cuộc không có nói bất cứ lời âu yếm nào. Anh là người không có tương lai, cuộc sống hiện giờ đối với anh mà nói, đều là trộm được.
Khương Tuệ có chút thẹn thùng, dùng tay che đôi mắt lại, không dám nhìn anh.
Ai cũng không có tâm trạng xem bộ phim này, Trì Yếm lấy tay cô ra, đối diện với đôi mắt ướt át của cô: "Trong kịch bản có diễn cái này?"
Khương Tuệ: "Không có, ăn quả táo độc sẽ hôn mê, sau đó hoàng tử tạo phản, hoàng hậu sẽ đến cứu công chúa Bạch Tuyết."
Trì Yếm gật đầu.
Khương Tuệ cảm thấy không đúng: "Nếu thật sự diễn cái này, anh có giận không?"
Trong mắt cô mang theo chút hưng phấn nhàn nhạt, trên đời phần lớn các cô gái đều như vậy, giống như có thể nghe được người mình thích thừa nhận ghen là một điều rất thỏa mãn.
Thật là tâm tư của tiểu thiếu nữ, Trì Yếm không nói một lời.
Khương Tuệ lắc lắc cánh tay anh: "Có giận không?"
"Ừm."
Cô lộ ra ý cười mềm mại: "Em sẽ không để anh tức giận."
Trì Yếm: "Được."
Khương Tuệ nói: "Anh cũng đừng để em tức giận đó."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

