Người mẹ vội vàng kéo cô bé đi: “Ngoan, đừng hỏi.”
Khương Tuệ thấy hơi đau mũi chân, duỗi tay đẩy Trì Yếm ra, cô cảm thấy đầu ngón chân của mình nhất định đã sưng đỏ rồi.
Người đàn ông hôn cô mạnh như vậy, nhưng cô chỉ đẩy nhẹ một cái, anh tựa như cũng tỉnh táo lại, cơ thể nâng lên một chút, rũ mắt nhìn cô.
Đây nhất định là đêm nóng nhất của đầu mùa đông, Khương Tuệ nghe thấy đoạn đối thoại của hai mẹ con, cảm thấy trường hợp như vậy, hành động vừa rồi của bọn họ quả thực là không chỗ dung thân.
Miệng nhỏ thở hổn hển, sắc mặt cô đỏ bừng.
Thậm chí Khương Tuệ cảm thấy mình bởi vì thiếu Oxy mà đại não bắt đầu không thể suy nghĩ, dũng khí của cô đã lập tức biến mất khi anh biến thành chủ động, sự ngượng ngùng thuộc về thiếu nữ lại trở về.
Cánh tay của người đàn ông còn chống ở hai bên eo cô, Khương Tuệ cúi người xuống, chui qua khuỷu tay anh, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Về, về nhà trước đi.”
Trì Yếm mím chặt môi, mở cửa xe cho cô.
Khương Tuệ ngồi vào trong, vừa rồi cô nhất định là điên rồi, dũng khí cả đời này chắc là đều dùng hết ở tối nay.
Trì Yếm lấy di động ra, vừa rồi điện thoại ở trong túi quần rung lên hai lần, anh cũng không có quan tâm.
Là Thủy Dương, Trì Yếm gọi lại: “Có chuyện gì?”
Giọng nói của anh trầm trầm, vang vọng ở trong xe, Trì Yếm nghiêng đầu liền thấy một đôi mắt đào hoa xinh đẹp.
Cô trộm liếc anh một cái, rồi lại mau chóng quay mặt qua chỗ khác, nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ, hành động lén lút như vậy, Trì Yếm khổng thể hiểu nổi.
Ở đầu kia Thủy Dương sầu lo mà nói: “Ông chủ, hình như bên Tam gia có gì đó không đúng, Đái Hữu Vi bị chuyển viện, Lương Thiên Nhi cũng vậy. Tôi nghĩ chúng ta phải về đảo Hoành Hà sớm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

