: Yang Hy.
Tháng chín rốt cuộc cũng đến, đại học R khai giảng vào ngày bảy tháng chín, trước kia Khương Tuệ không học đại học R, bởi vì bệnh tình của ba lúc ấy còn chưa bị phát hiện. Hiện giờ xảy ra thay đổi, tất nhiên cô lựa chọn ở lại thành phố R.
Trường đại học cách nhà Trì Yếm không xa, sáng ngày bảy, Trì Yếm nói: “Tôi đưa em đi.”
Anh không mặc tây trang nghiêm túc, mà chỉ tuỳ ý mặc chiếc áo sơmi xanh biển.
Khương Tuệ ngồi trên ghế lái phụ, hôm nay cô mặc quần short, đôi chân thon dài thẳng tắp trắng nõn, làn da trắng đến loá mắt dưới ánh mặt trời ban sáng. Khương Tuệ cột tóc đuôi ngựa, nhìn qua cực kỳ trẻ trung có sức sống.
Sáng sớm tháng chín, dung nhan của cô gái thanh lệ non nớt như nụ hoa, cô đang nhìn anh, trong mắt không có một tia ai thán nản lòng, tựa như mỗi ngày đều có hy vọng mới.
Cô mới mười tám tuổi, độ tuổi vừa vặn tốt, ngoại trừ chuyện Khương Thủy Sinh, cuộc sống của cô rất tốt, hoàn toàn khác với cuộc sống lăn lê bò lết đi trên mũi dao của anh.
Nếu không phải căn bệnh của Khương Thủy Sinh thật sự khó giải quyết, cô sẽ không cầu xin anh. Cũng giống như không lâu trước đây cô kiên cường nói không bán nhà, Khương Tuệ vốn có tư cách lựa chọn quyền lợi cho cuộc sống mình.
Anh đột nhiên không dám tàn nhẫn, Trì Yếm nói: “Em có thể ở lại trường.” Chỉ cần thỉnh thoảng em nhớ trở về.
Khương Tuệ nghiêng đầu: “Vậy cá cảnh nhiệt đới trong nhà anh biết nuôi không?”
Trì Yếm: “Biết.”
Cô tiếp tục hỏi: “Hoa trên ban công thì sao? Anh có biết chăm sóc hoa sơn chi không?”
Trì Yếm cau mày, những cái đó đều không phải thứ anh am hiểu, nhưng nếu Khương Tuệ thích, anh sẽ tận lực đảm bảo chúng nó sống sót.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)