Khương Tuệ cất tăm bông, trong mắt lộ ra một chút ý cười. Tuy anh không nói, nhưng cô biết anh không tức giận.
Khương Tuệ nghe lời anh, ngồi thẳng lại rồi thắt dây an toàn.
Đi được nửa đường, Trì Yếm nhận được điện thoại từ Tôn Thần.
Đầu kia điện thoại Tôn Thần rất khách khí, ông mời Trì Yếm đến nhà ăn một bữa cơm, để tiểu bối trong nhà nhận lỗi với Trì Yếm.
Trì Yếm vốn định cự tuyệt, nhưng nhìn Khương Tuệ bên cạnh, anh sửa lại chủ ý: “Được.”
Đến chạng vạng Khương Tuệ mới biết mình cũng phải đi.
Tâm trạng của cô khá tốt, thay quần áo rồi theo Trì Yếm xuất phát. Trì Yếm liếc nhìn cô một cái: “Không sợ Tôn Thần nói chuyện này với ba em sao?”
Anh là đang nói đến chuyện hiện giờ Khương Tuệ ở bên anh, nếu Khương Thủy Sinh biết, với sự yêu thương của ông dành cho Khương Tuệ, nhất định sẽ nổi giận.
Khương Tuệ nói: “Nếu là sự thật, thì không cần phải che đậy.” Huống chi dù có đề phòng, cũng không cần đề phòng chính nhân quân tử như Tôn Thần, Tôn Thần sẽ không lắm mồm, chỉ có Đoạn Linh mới làm chuyện này.
Tâm tình Trì Yếm không tồi, anh nói: “Không cần lo lắng phía bên ba em, tôi sẽ cho người trông coi, Đoạn Linh sẽ không làm gì được.”
Tôn Thần nói cơm nhà làm, quả thật chính là cơm nhà, đồ ăn đều do mẹ Tôn Tiểu Uy và bảo mẫu trong nhà nấu.
Tôn Thần tự mình nghênh đón bọn họ, Trì Yếm mặc sơ mi đơn giản, Khương Tuệ thay một thân váy dài vàng nhạt.
Lúc nhìn thấy Khương Tuệ, ánh mắt của Tôn Thần cũng không có kinh ngạc, nghĩ cũng biết cô đang “Ở bên” Trì Yếm.
Trì Yếm thần sắc lãnh đạm, Khương Tuệ không thể không lên tiếng: “Chú Tôn, dì.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)