: Yang Hy.
Trì Yếm lái xe rời đi, Khương Tuệ lại về trong thôn, đội cứu hộ tìm suốt một ngày cũng không thu hoạch được gì, vẻ lo âu trên mặt bác cả ngày càng trầm trọng.
Kết quả là, đêm nay, có người trở lại.
Nơi xa xa, một bóng người cao gầy đạp lên màn đêm đi tới.
Có người cao giọng hô: "Là Cao Quân, Cao Quân đã trở lại."
Mọi người chạy tới đỡ hắn, Cao Quân thấy đám người, rốt cuộc cũng đứng không vững nữa, lập tức ngã xuống, tay còn không quên bảo vệ phía sau. Lúc này mọi người mới thấy, trên lưng hắn còn cõng một cô gái sắc mặt trắng bệch.
Bác cả run rẩy: "A Tuyết, A Tuyết của tôi."
Lúc Cao Quân ngã, mọi người đều luống cuống tay chân, Khương Tuệ không chen vào đám người, cô chỉ đứng xa xa nhìn đôi tay đầy máu của Khương Tuyết, còn có sự bướng bỉnh và ngọn lửa u ám trong mắt Cao Quân.
Khương Tuệ từng nghe Khương Tuyết nói qua rất nhiều lần, Cao Quân không thích Khương Tuyết, còn nói cô không biết xấu hổ, cũng rất phiền chán Khương Tuyết, nhưng hôm nay nhìn thấy cảnh tượng này, lại không giống với những lời Khương Tuyết nói.
Trên núi lạnh bao nhiêu Khương Tuệ biết, con đường xuống núi dài bao lâu cô cũng rõ ràng, Cao Quân bị thương nặng như vậy, còn cõng Khương Tuyết xuống núi, loại nghị lực này vượt xa khả năng của người bình thường.
Hai người nhanh chóng được đưa đến bệnh viện để chữa trị, bác sĩ nói đôi tay Khương Tuyết suýt nữa đã phế, cũng may cứu giúp kịp thời, tình trạng của Cao Quân cũng không tốt lắm, trên người hắn nội thương ngoại thương đều nặng.
Bọn họ đang trị liệu, ngày hôm sau đội cứu hộ truyền ra một tin khác, nhân viên công tác mất tích rơi xuống sơn cốc, lúc tìm thấy hắn chỉ còn thừa một chút hơi thở. Tống Địch cũng được tìm thấy, chẳng qua hắn ta tựa như càng xui xẻo hơn, rơi vào bẫy rập của dã thú, một chân bị đâm xuyên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)