: Yang Hy.
Trong mắt Khương Tuệ đầy vẻ khiếp sợ, đến khi Trì Yếm ra khỏi nhà hàng, cô cũng chưa hoàn hồn.
Ý Trì Yếm là, anh thích cô?
Nhưng sao có thể?
Ông chủ thấy cô ngồi ngơ ngác, hỏi: “Bạn học, còn ăn cơm không? Đã lạnh rồi.”
Khương Tuệ hoàn hồn: “Không ăn.” Cô tính tiền, lúc ra khỏi nhà hàng thì đã không nhìn thấy bóng dáng Trì Yếm nữa, tựa như đoạn đối thoại ngắn ngủi vừa rồi chỉ là ảo giác của cô.
Cô dường như đang ở trong một giấc mộng hoang đường, Khương Tuệ không đến văn phòng của Trì Yếm nữa, hiện giờ cả người cô có chút hoảng loạn, dứt khoát trốn tránh mà trở về trường học.
Bên kia, Trì Yếm trở lại văn phòng, gõ gõ vào bàn Thủy Dương: “Có phải cậu rất nhàn không?”
Thủy Dương sờ sờ mũi: “Không nhàn, còn nhiều việc để làm lắm.”
Trì Yếm nói: “Lần sau đừng tự cho là thông minh.”
Anh cảm thấy thật mất mặt, cảm xúc lại dễ dàng bị người ta nắm bắt như vậy.
Đến khi tan tầm, tâm tình của Trì Yếm vẫn không bình tĩnh được, anh hút thêm mấy điếu thuốc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)