: Yang Hy.
Ánh mắt Trì Yếm tối đen, lúc anh chuyên chú nhìn một người, trong xương cốt đều sẽ toát ra sự lạnh lẽo.
Đặc biệt là cảm xúc của anh rất hiếm khi bộc lộ, nhất là lúc hơi tức giận.
Trì Yếm quả thật không để ý cô yêu cầu anh làm gì, nhưng mà, cô thất thần, lại không phải vì anh.
Bị anh nhìn như vậy nhìn, Khương Tuệ hơi lúng túng. Cô cúi thấp người chui qua tay anh, bình ổn hơi thở một chút: “Em không có chán ghét anh.”
Khi nói lời này, Khương Tuệ không dám nhìn vào mắt anh.
Cô tôn kính Trì Yếm, cũng từng chán ghét anh. Anh thiện ý với phần lớn mọi người, nhưng trong đó không có cô.
Trước kia Trì Yếm cam chịu dùng gan để uy hiếp cô, cho nên cô mới đồng ý gả cho Trì Nhất Minh, trời biết khi đó cô sợ đến mức nào, nhưng cô không oán. Cho nên dù cô làm rất nhiều chuyện cho anh, cũng không cần anh cảm kích.
Cô tự cố gắng dán tờ đơn, Trì Yếm không giúp cũng không thất vọng, cùng lắm thì trốn Trì Nhất Minh đi.
Khương Tuệ dán hơn phân nửa những chỗ cho phép dán trên đường Trường Thanh thì thấy Trì Nhất Minh dựa vào bên đèn đường nhàn nhàn nhìn cô.
Trên túi áo cậu cắm bút, ánh mắt nhìn cô không có sự trêu đùa như bình thường mà lại có chút an tĩnh.
Khương Tuệ quay đầu liền chạy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

