Tác giả: Thần Niên
Edit: xanhngocbich
- -----------------------------
Thời tiết hôm nay có hơi nhiều mây, khi máy quay hướng về phía người đàn ông mặc vest đi giày da đang đi đến từ một hướng khác, dường như cảnh tượng liền quang đãng.
Vóc dáng người đàn ông cao gầy rắn chắc, trên gương mặt anh tuấn mang theo nụ cười nhẹ, khiến người ta có cảm giác ấm áp như tắm mình trong gió xuân.
Giống như một miếng ngọc thạch được mài giũa trơn bóng, không chút góc cạnh.
Cùng Ân Mặc điển trai nhưng lạnh lùng tự phụ, nghiễm nhiên là hai kiểu người đàn ông đẹp trai với phong cách khác nhau.
Nhân viên công tác kinh hô một tiếng: "Đẹp trai ghê."
Có người bên cạnh giải thích: "Đây là anh trai trúc mã của Phó nữ thần, Thẩm tổng Thẩm Hành Chu, người thật đẹp trai thật đấy, cười lên thật dịu dàng."
Phó Ấu Sanh đã đi qua nghênh đón.
Ân Mặc dừng lại tại chỗ một dây, rồi sau đó vẫn là đi theo cô vợ nhà mình.
Anh mà không đi qua, mới khiến Thẩm Hành Chu cao hứng.
Ân Mặc dĩ nhiên sẽ không để cho Thẩm Hành Chu cao hứng.
Đạo diễn xoa xoa tay: "Nhất định phải quay cho chắc, đây chính là cảnh lớn."
Tu La Tràng a Tu La Tràng.
Nghĩ đến buổi tối Ân tổng cùng Thẩm tổng battle, đạo diễn đã cảm thấy rất kích thích.
Trước đây còn có dân mạng nói muốn xem hai vị nhan sắc đỉnh của chóp trong thương giới như Ân tổng và Thẩm tổng trong hiện thực sẽ battle thế nào, nhìn xem, bây giờ chẳng phải đã có cơ hội rồi.
Đây là sự trùng hợp gì thế.
Trời cao đúng là chiếu cố ông.
Đạo diễn cảm thấy mình đúng là vận may quá tốt, như thế mà cũng có thể đụng phải loại cảnh tượng này, chương trình không nổi tiếng cũng phải xin lỗi một phần vận may này.
(**)苦尽甘来 – Khổ tận cam lai: thời kỳ cực khổ đã qua, cuộc sống an nhàn sẽ tới
Khi Thẩm Hành Chu nhìn Phó Ấu Sanh, ánh mắt dịu dàng.
Nhưng mà nhìn thấy Ân Mặc ở sau lưng cô, ánh mắt dịu dàng bỗng chốc ngưng trệ mấy phần, lộ ra hài hước: "Anh chỉ mang Ấu Ấu đi ăn lẩu?"
"Ân tổng nếu như kinh tế khủng hoảng nhất định đừng khách sáo, có thể nói với tôi."
"Dựa theo quan hệ của tôi cùng tiểu bảo bối, chắc chắn dốc túi tương trợ."
Đạo diễn kích động: Tới rồi tới rồi!!!
Nhân viên công tác khác: Đẹp trai quá!
Ân Mặc chậm rãi ôm lấy bả vai của Phó Ấu Sanh, nhìn thẳng gương mặt cố tình chọc tức người khác kia của Thẩm Hành Chu, không nhanh không chậm: "Haizz, Thẩm tổng chưa có gia đình không hiểu kiểu người có gia đình như chúng tôi, đều là vợ quản tiền, vợ muốn đi đâu ăn, chúng tôi cũng không dám nói một chữ không."
"Thật hâm mộ Thẩm tổng, một mình muốn ăn cái gì thì ăn cái đó."
Ân Mặc còn bổ sung thêm một câu thâm thúy.
Phó Ấu Sanh nghe thấy Ân Mặc đâm dao vào tim Thẩm Hành CHu, không nhịn được len lén nhéo cánh tay của anh một cái.
Chỉ biết bắt nạt người ta.
Thẩm Hành Chu không trả lời Ân Mặc, mà nhìn về phía Phó Ấu Sanh.
Đôi mắt trong veo xuyên thấu đó, giống như đã chịu ủy khuất gì.
Và thế là.
Phó Ấu Sanh càng dùng sức nhéo cánh tay của Ân Mặc.
Tâm hồn của anh Hành Chu yếu đuối như thế, thậm chí còn bị Ân Mặc làm tổn thương!
Người ta hơn ba mươi tuổi vẫn chưa tìm được đối tượng dễ dàng lắm sao, Ân Mặc còn đâm dao.
Thẩm Hành Chu khẽ thờ dài: "Ấu Ấu, anh trai đáng thương như vậy, em có thể mời anh trai ăn một bữa trưa không?"
"Nếu không anh trai cũng phải ăn cơm một mình."
Ân Mặc: "Không......" tiện.
Lời còn chưa nói ra miệng.
Phó Ấu Sanh đã mở miệng: "Đương nhiên có thể, chúng ta đi chung đi, dù sao cũng đã lâu chưa gặp mặt."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
