Tác giả: Thần Niên
Edit: xanhngocbich
- --------------------------
Đảo nhỏ lúc chập tối, được bảo phủ dưới vầng sáng màu vàng ấm áp của hoàng hôn, lộ ra sự thần bí cùng mỹ lệ.
Phó Ấu Sanh vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy gương mặt tuấn tú mỉm cười kia của Ân Mặc.
Nếu như không phải biểu cảm căng thẳng trên gương mặt nhỏ nhắn của cô, thì có lẽ sẽ là một họa quyển tuyệt đẹp.
Thế nhưng ――
Phó Ấu Sanh mặt không cảm xúc đẩy bàn tay đang vuốt tóc cho mình của anh ra: "Vừa mới gội xong, đừng chạm vào."
Nói xong, liền nhìn về phía Tần Trăn: "Trăn Trăn, chúng ta sang bên kia chơi."
"Không ở cùng chỗ với anh ấy."
Tần Trăn lén liếc nhìn vẻ mặt của Ân tổng.
Không dám đồng ý cho lắm.
Ân Mặc khẽ mỉm cười: "Vậy các em chơi vui vẻ nhé."
"Vợ tôi gây phiền toái cho Tần tiểu thư rồi."
Tần Trăn lập tức xua xua tay: "Không phiền không phiền, tôi nhất định sẽ chăm sóc Sanh Sanh thật cẩn thận!"
Chỉ thiếu điều giơ tay lên thề.
Phó Ấu Sanh tức giận trừng mắt nhìn cô ấy.
Đúng là không kiên trì chút nào cả!
Nhanh vậy đã đầu hàng Ân Mặc rồi, rốt cuộc là bạn thân của ai!
Hoàng hôn chiều tà, bờ biển đặc biệt vô cùng thoải mái.
Trên bãi biển không có mấy người, sau khi Phó Ấu Sanh chào hỏi với bọn họ, liền cùng Tần Trăn ngồi trên ghế bãi biển.
Đôi chân nhỏ để trần dẫm trên hạt cát.
Tần Trăn nhìn chân nhỏ trắng nõn sáng bóng của cô chìm trong cát vàng.
Thuận theo động tác thỉnh thoảng giẫm một chút của cô, làm váy giống như bức tranh sơn dầu phấp phới.
Ánh mắt vô tình rơi trên một mảng da chỗ mắt cá chân của cô, Tần Trăn lập tức mở to mắt: "Má ơi."
"Kêu cái gì?"
Phó Ấu Sanh chậm rì rì liếc cô ấy một cái.
Tần Trăn dáng vẻ như từng trải sự đời: "Ân tổng thế mà lại còn hôn chân cậu!"
Phó Ấu Sanh thấy cô ấy kêu ra, theo bản năng che miệng cô ấy lại: "Cậu có thể nhỏ tiếng chút không!"
Cô ấy mà rống lên như vậy, thì cả thế giới đều biết hết.
"Suỵt suỵt suỵt, mình hiểu mình hiểu." Tần Trăn nuốt nuốt nước bọt, nghĩ đến hình ảnh tuyệt đến mức không nói nên lời kia, lại không nhịn được nhìn mắt cá chân của cô thêm hai lần.
"Một người thanh lãnh cấm dục như Ân tổng, thế mà lại còn có thể hôn chân phụ nữ, nghĩ về hình ảnh đó, trái tim nhỏ của mình đều sắp nổ tung rồi."
Phó Ấu Sanh khoanh hai tay, bình tĩnh nhìn cô ấy.
"Thế cậu đã nổ chưa?"
Tần Trăn khoanh hai tay: "Sắp rồi."
"Nếu như có thể tận mắt nhìn thấy thì mình càng nổ hơn."
Nói đến tận mắt nhìn.
Trong đầu Phó Ấu Sanh đột nhiên nhớ tới lúc sáng, cô ở ngay trước cửa sổ sát đất nhìn Tần Trăn bơi lội, lúc đó cô còn tưởng, mấy người Tần Trăn chỉ cần vừa ngẩng đầu, liền có thể nhìn thấy mình và Ân Mặc.
Vừa nghĩ đến loại loại chiến trường bi thảm chết chóc này, hô hấp của Phó Ấu Sanh không khỏi tắc nghẽn.
Trong lòng càng tức Ân Mặc hơn.
Tên chó cún!
Suýt nữa dọa chết cô.
"Cậu đang nghĩ cái gì đấy, sao đột nhiên lại tức giận?" Tần Trăn chớp chớp mắt, rất là vô tội, "Mình chỉ là nghĩ nghĩ mà thôi, cũng không thật sự định xem phim hành động của vợ chồng các cậu."
Phó Ấu Sanh nghĩ ngay đến tiểu thuyết lung ta lung tung kia trong siêu thoại CP chính thất của mình và Ân Mặc.
Lặng lẽ lấy di động ra, gửi tin nhắn cho Văn Đình đang ở Bắc Thành xa xôi.
Tiêu diệt sạch những thứ cay mắt này đi!!!
Tần Trăn chân chó đấm lưng bóp vai cho Phó Ấu Sanh: "Bà Ân tối qua đã vất vả rồi, mình ấn ấn cho cậu."
"Cậu thấy kỹ thuật của mình như thế nào?"
Vốn dĩ không phải là giận Tần Trăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
