Tuy rằng Phó Ấu Sanh nói sẽ xem biểu hiện của Ân Mặc có tốt hay không, nhưng kỳ thật cũng không ôm bất kỳ hy vọng gì về việc mong chờ anh có thể biểu hiện thật tốt.
Dù sao thì mỗi ngày công việc của Ân tổng đều rất bận rộn, làm sao có thời gian biểu hiện.
Nhưng mà.
Phó Ấu Sanh đứng ở cửa phòng bếp, nhìn vào trong phòng bếp sáng sủa sạch sẽ, dáng người thẳng tắp, người đàn ông toát lên khí chất cao quý, thần thái nấu ăn trông rất tự nhiên.
“Ân tiên sinh, anh làm thật sao?”
Tất cả người giúp việc và đầu bếp trong nhà đều được anh cho nghỉ dài hạn, nghiễm nhiên là muốn chuyên chú làm một người chồng ưu tú lên được phòng khách xuống được phòng bếp.
Mà là ——
Không nghĩ tới anh thật sự biểu hiện tốt, cư nhiên biểu hiện hoàn toàn như thế.
Lần trước không tận mắt nhìn thấy quá trình Ân Mặc nấu ăn, hiện tại đứng ở cửa, nhìn thấy rõ ràng động tác của anh như nước chảy mây trôi.
Ân Mặc nhìn ánh mắt mê mang của cô: “Chỗ này có mùi khói dầu, em ra bên ngoài chờ đi.”
Nói xong, đậy nắp nồi lên, xoay người đẩy Phó Ấu Sanh ra khỏi phòng bếp.
Còn thuận tiện đóng cửa lại.
Phó Ấu Sanh đứng ở cửa, nhìn anh qua lớp cửa kính.
Sau đó nhẹ nhàng gõ lên cửa: “Kỳ thật biểu hiện cũng không nhất định là phải nấu cơm.”
Đôi môi mỏng của Ân Mặc mỉm cười, cứ như vậy lẳng lặng nhìn cô chăm chú, thiếu chút nữa khiến cho Phó Ấu Sanh nhìn đến mức chột dạ bỏ chạy.
Khuôn mặt nhỏ của cô căng ra, không để cho cảm xúc của mình bị lộ ra: “Nhìn cái gì mà nhìn.”
“Em cũng cảm thấy anh làm tốt hơn đầu bếp chuyên nghiệp.”
Ân Mặc cũng không tức giận: “Vậy mà em ăn đồ anh làm nhiều hơn cả đầu bếp làm.”
Phó Ấu Sanh: “……”
“Đó là em cho anh mặt mũi!”
Một tên cẩu nam nhân như thế, hoàn toàn không đáng để đau lòng.
Phó Ấu Sanh xoay người rời đi, mắt không thấy tâm không phiền.
Ngồi xuống trên sô pha chờ đến khi ăn bữa tối, Phó Ấu Sanh mới nhớ tới còn chưa xem bình luận sau khi phòng làm việc đăng bài công khai lên Weibo.
Đều do tên cẩu nam nhân Ân Mặc này.
Luôn là làm gián đoạn công việc quan trọng của cô.
Phó Ấu Sanh không hề khách khí ném nồi cho Ân Mặc đội.
Nhưng mà nghĩ đến sau khi Văn Đình đăng Weibo, cũng không gọi điện thoại cho cô, đoán chừng cũng không có vấn đề gì lớn.
Nếu như dư luận khống chế không được lời nói, anh ta đã sớm gọi điện thoại đến thương lượng.
Vậy thì nhất định là nằm trong phạm vi có thể kiểm soát được.
Phó Ấu Sanh yên tâm click mở Weibo.
Đây là lần đầu tiên cô công khai tình cảm, có hơi kích thích.
Nhưng mà sau khi cô click mở Weibo, phát hiện ——
Hả???
Tại sao hệ thống lại bị sập rồi?
Phó Ấu Sanh còn tưởng rằng có phải là mạng trong nhà không tốt hay không.
Nhưng khả năng không quá lớn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
