Buối tối, mỗi khi Phó Ấu Sanh ngủ một mình đều sẽ bật đèn tường.
Đây là một hành động rất có cảm giác không an toàn.
Bản thân cô chính là một người không có được cảm giác an toàn.
Chỉ có khi Ân Mặc và cô ngủ cùng nhau, cô mới có thể yên tâm tắt hết tất cả đèn đi vào giấc ngủ.
Điều này cũng vừa văn thuận tiện cho Ân Mặc.
Dưới ánh đèn mờ nhạt mê ly, Ân Mặc chậm rãi bước từng bước một đi đến bên cạnh mép giường.
Trên mặt sàn được trải một tấm thảm lông dài mềm mại chống va đập, bước lên trên đó, khi bước đi sẽ không tạo ra âm thanh.
Phó Ấu Sanh ngủ không hề phát hiện ra gì.
Ân Mặc không dừng lại ở mép giường, xốc chăn lên, ôm lấy cơ thể vừa mảnh khảnh vừa mềm mại của cô vào trong lòng, người phụ nữ đang ngủ ngon bị anh ôm vào trong lòng, lúc này anh mới cảm nhận trái tim trống rỗng của mình có cảm giác chân thật.
Có lẽ là nhịp tim của anh đập quá hỗn loạn.
Hoặc là ôm quá chặt.
Phó Ấu Sanh vốn đang ngủ say ưm một tiếng, lông mi không ngừng run rẩy, giãy giụa một lúc lâu, mới chậm rãi mở mắt ra.
Vòng tay ấm áp quen thuộc, không làm cho Phó Ấu Sanh không cảm thấy căng thẳng vì nửa đêm đột nhiên trên giường có thêm một người đàn ông.
Ngược lại, theo thói quen sờ soạng cánh tay anh một lúc, giọng nói ngọt ngào vì đang ngái ngủ, có hơi khàn khàn: “Sao trên người anh lanh như vậy?”
Trong ổ chăn cũng bị anh làm lạnh.
Phó Ấu Sanh cảm nhận được người đàn ông đang ôm mình từ phía sau, bàn tay hơi dùng sức ôm lấy vòng eo mình.
Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại phủ lên mu bàn tay anh, nhẹ nhàng vỗ vỗ.
Ngay sau đó, nghe thấy hơi thở nặng nề của người đàn ông sau lưng, xương quai hàm góc cạnh đang cọ vào cổ cô, hô hấp cũng mang cao cảm giác lạnh lẽo như vậy: “Gặp phải ác mộng.”
Giọng nói của người đàn ông khàn đến mức không thể tưởng tượng được.
Ở dưới ánh đèn mờ nhạt, vô cùng rõ ràng.
“Ác mộng như thế nào mà dọa thành như vậy?”
Phó Ấu Sanh theo bản năng muốn xoay người lại nhìn anh, nhưng lại bị cánh tay cứng rắn như sắt của người đàn ông siết chặt, hoàn toàn không thể nhúc nhích được.
Cách lớp vải mỏng manh, Phó Ấu Sanh cũng có thể nghe được rõ ràng nhịp tim hỗn loạn của Ân Mặc.
Đây phải là giấc mơ đáng sợ như thế nào, mới có thể khiến cho Ân Mặc đến bây giờ vẫn không thể nào bình tĩnh lại được.
Nhưng….
Trên thế giới này, thế mà còn có giấc mơ có thể dọa được Ân Mặc.
Một âm thanh rất nhỏ vang lên, đèn tường bị tắt đi.
Trong căn phòng lớn như vậy đột nhiên chìm vào trong bóng tối.
Phó Ấu Sanh theo bản năng nhắm mắt lại, lúc mở ra lần nữa, lời còn chưa kịp hỏi ra.
Giọng nói trầm khàn và kìm nén của Ân Mặc vang lên ở bên tai cô: “Anh mơ thấy, em yêu người đàn ông khác.”
Trái tim của Phó Ấu Sanh như là bị cái gì đó đập vào thật mạnh.
Hốc mắt chua xót, không kiềm chế được nhắm mắt lại, muốn khống chế luồng cảm xúc mãnh liệt kéo đến khi nghe thấy Ân Mặc nói ra những lời này.
Ân Mặc nắm ngược lại bàn tay nhỏ bé của Phó Ấu Sanh phủ lên trên mu bàn tay anh.
Hơi dùng lực, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
“Sanh Sanh, đừng yêu người khác.”
Phó Ấu Sanh nhẹ nhàng thở ra một hơi, cố gắng điều chỉnh lại nhịp tim của mình cũng đang rối loạn giống như anh vì lời nói của Ân Mặc.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Lâu đến mức Ân Mặc nắm tay cô như sắp chết lặng.
Bỗng nhiên cô mở miệng nói: “Nếu em yêu người khác, thì anh sẽ như thế nào?”
Tưởng tượng đến cảnh tượng trong giấc mơ chân thực đến mức giống như tương lai sẽ xảy ra, giọng nói của Ân Mặc khựng lại vài giây, “Có thể là anh sẽ phát điên mất.”
Đôi môi Phó Ấu Sanh mím chặt.
Cảm nhận được sự yếu đuối hiếm khi nhìn thấy được ở Ân Mặc.
Cô cảm thấy sáng sớm mai, khi Ân Mặc tỉnh dậy có thể sẽ hối hận vì đêm nay mình lại để lộ ra một mặt như vậy.
Người đàn ông từ trước đến nay luôn kiên cố không có gì có thể phá vỡ nổi, không có bất kỳ nhược điểm nào, lại tự mình phô ra nhược điểm của bản thân ở trước mặt cô.
Giống như loài trai mở lớp vỏ bảo vệ cứng rắn bảo vệ bên ngoài trước con người, để lộ ra phần thịt mềm mại bên trong, mặc cho con người bày bố.
“Ngủ đi.”
Người đàn ông không nói gì nữa, lòng bàn tay giống như lông vũ nhẹ nhàng lướt trên mắt cô.
Mà cánh tay ôm lấy cô lại không hề buông ra.
Giống như vừa mới buông ra, cô sẽ biến mất ngay lập tức vậy.
Trước kia người không có cảm giác an toàn chính là Phó Ấu Sanh, lúc đi ngủ, vẫn luôn muốn Ân Mặc phải ôm mình.
Mà hiện tại, Phó Ấu Sanh bị Ân Mặc ôm thật chặt, cảm giác như mình đã chuyển sang cho anh.
Người lo được lo mất đổi thành anh.
Sáng sớm, Phó Ấu Sanh thức dậy sớm.
Lúc tỉnh dậy, Ân Mặc nằm bên cạnh hiếm khi bị tỉnh ngủ.
Nhìn dấu vết màu xanh ở dưới mắt anh, Phó Ấu Sanh khẽ thở dài một tiếng.
Mặc dù là đã ngủ thiếp đi rồi, nhưng vẫn nắm tay cô như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)