“Có đau không?”
“Anh là tên ngốc à?”
Biệt thự Lộc Hà.
Phó Ấu Sanh không nghĩ tới, sẽ có một ngày bản thân mình cam tâm tình nguyện cùng Ân Mặc trở về nơi này.
Ánh đèn trong phòng khách rất sáng, chiếu lên khuôn mặt trắng lạnh lùng của Ân Mặc càng làm cho dấu tay màu đỏ kia rõ ràng hơn.
Phó Ấu Sanh dùng đầu ngón tay lấy một chút thuốc mỡ, động tác cẩn thận bôi cho anh.
Cái miệng nhỏ vẫn còn mang theo tiếng khóc nức nở tức giận mắng anh.
Ân Mặc nhìn đuôi mắt hồng hồng của cô, vừa muốn khóc, lại phải cho bôi thuốc cho anh, còn phải kìm nén nước mắt.
Không nhịn được nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay của cô: “Không đau, không cần bôi nữa.”
“Không bôi thì ngày mai khuôn mặt của anh sẽ biến thành cái đầu heo.” Lúc này Phó Ấu Sanh cũng không quên phát ra tiếng khóc nức nở tức giận đến phát run.
Biết là cô đang cố kiềm chế để anh không phải lo lắng cho cô.
Sắc mặt Ân Mặc trầm đi.
So với bộ dạng miễn cưỡng tươi cười vui vẻ hiện tại của cô, Ân Mặc càng hy vọng cô có thể khóc hơn, phát tiết ra hết bên ngoài.
Lau sạch thuốc mỡ trên đầu ngón tay Phó Ấu Sanh.
Ân Mặc nắm lấy cổ tay của cô, hơi dùng sức một chút nhưng vẫn nhẹ nhàng kéo cô vào trong lòng mình: “Khổ sở thì cứ dựa vào một lúc đi.”
Phó Ấu Sanh bị bất ngờ không kịp đề phòng, đập vào trước ngực anh.
Mũi bị đau.
Lông mi lập tức bị nước mắt làm thấm ướt.
Sau khi khóc một lúc lâu.
Phó Ấu Sanh cảm giác áo sơ mi trên ngực Ân Mặc đều đã ướt đẫm, mới ghé vào trong lòng ngực anh khàn khàn nói một câu: “Không phải là em muốn khóc, là bị đập vào ngực anh đau.”
“Đều là tại anh.”
Ân Mặc vỗ về sống lưng mảnh khảnh của cô, gầy đến mức dưới lòng bàn tay đều là xương.
Mi tâm khẽ nhíu lại, quả nhiên lúc cô ở một mình bên ngoài thì sẽ không biết cách tự chăm sóc bản thân.
Ân Mặc: “Yên tâm đo, không bắt em phải bồi thường tiền áo sơ mi đâu.”
Phó Ấu Sanh nhéo vào vòng eo rắn chắc của anh một cái.
Nhỏ giọng lẩm bẩm: “Miệng chó không phun được ngà voi.”
“Khóc đủ rồi đúng không?”
Ân Mặc đột nhiên hỏi cô.
Phó Ấu Sanh: “……”
Anh hỏi như thế thì có ai còn khóc được nữa đây!
Một lời khó nói hết nhìn anh.
Chỉ là đôi mắt đen trắng rõ ràng kia, bởi vì khóc quá lâu cho nên hốc mắt đỏ bừng,giống như có một chú thỏ con phải chịu nỗi uất ức quá lớn.
Cũng đúng là chịu uất ức thật.
Ân Mặc kéo bàn tay cô đặt trên sô pha đến nắm lấy: “Đưa em đến nơi này.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)