Phó Ấu Sanh bị lời nói của anh làm cho sững sờ trong giây lát.
Theo bản năng ngước mắt lên nhìn về phía anh.
Ánh nắng ban mai trong lành và ấm áp, ánh sáng màu vàng nhạt phủ lên mái tóc đen nhánh của người đàn ông, toát lên cảm giác ấm áp và vô hại.
Nhưng mà…
Phó Ấu Sanh lại cảm thấy trong bông có kim!
Sau phút giây ngắn ngủi bị sắc đẹp của anh hấp dẫn, Phó Ấu Sanh lập tức xốc lại tinh thần.
Quét mắt camera anh vừa mới mở ra.
Đôi môi đỏ mọng mím lại, không nói gì.
Ai nói trước người đó là kẻ ngốc.
Đến lúc đó cũng không biết biên tập sẽ chỉnh sửa, cắt ghép như thế nào.
Đạo diễn đều là người của Ân Mặc, nếu mà cô lỡ nói lời kỳ quái nào đó mà cũng sẽ được đưa vào.
Không còn nơi nào để mà khóc luôn.
“Không cho phép?”
Ân Mặc không hề cố kỵ, cúi người, nhỏ giọng hỏi bên tai cô.
Giọng nói người đàn ông kia tựa như có từ tính, sau khi nghỉ ngơi, trong giọng nói đã mất đi sự mệt mỏi và khàn khàn của đêm qua, trở nên trong trẻo quanh quẩn trong không khí, vô cùng dễ nghe.
Phó Ấu Sanh theo bản năng bịt tai lại.
Vậy mà Ân Mặc lại biết trước được phản ứng này của cô, nắm lấy cổ tay cô.
Phó Ấu Sanh xác định Ân Mặc chính là một con yêu tinh!
Cô liếc mắt nhìn về đội quay phim chụp ảnh: “Đoạn này cắt đi, đừng cho lên sóng.”
Ân Mặc bình tĩnh nói: “Có thể phát sóng.”
Đội quay phim chụp ảnh: “…”
Rốt cuộc là hai người muốn như thế nào? Có thể thương lượng rõ ràng hay không hả?
Người quay phim xấu hổ cười, không dám nói lời nào.
Thần tiên đánh nhau, anh ta chỉ là người qua đường, làm sao có tư cách nói chuyện!
Anh ta lặng lẽ đưa máy ảnh lên để giấu đi mặt mình.
Anh ta chỉ là một chiếc máy ảnh vô cảm mà thôi.
Phó Ấu Sanh quay lưng về phía ống kính, khuôn mặt nhỏ xinh xắn nhăn lại ngẩng lên nhìn về phía Ân Mặc: “Anh tìm được đối tượng cần tìm rồi, có thể cách xa tôi ra một chút được không?”
Cô liếc mắt nhìn Tần Yên Chi và Thẩm Hành Chu.
“Không thể.” Ân Mặc trả lời.
Thấy Phó Ấu Sanh vẫn luôn nhìn lén nhóm người bên cạnh kia, Ân Mặc xoay khuôn mặt nhỏ nhắn đang nhìn trộm người đàn ông khác của cô, nhíu mày thật sâu, “Anh ta đẹp trai lắm sao?”
Phó Ấu Sanh một lời khó nói hết: “Đừng ăn dấm bậy bạ.”
“Đương nhiên là cô Tần rất đẹp rồi.”
Nhìn thần tượng mà mình hâm mộ ngay trước mắt còn xảy ra chuyện.
Vừa nãy cô còn nghĩ nên mở lời với cô Tần như thế nào, còn chưa kịp nghĩ ra thì đã bị Ân Mặc đến làm phiền rồi.
Hai người bọn họ đang nói chuyện trong góc.
Ngoại trừ người quay phim làm việc nghiêm túc, những khách mời khác đều không thể nghe thấy bọn họ nói chuyện.
Dù sao thì cũng phải ở bên cạnh đồng đội bồi dưỡng tình cảm.
Sau đó, đạo diễn thông báo.
“Từ giờ trở đi, năm cặp đôi khách mời đã có thể trở về biệt thự của mình.”
Năm căn biệt thự đã được chuẩn bị xong.
Dù sao cũng là chương trình tình yêu, các cặp đôi tách nhau ra quay cũng là bình thường.
Trước khi đi.
Triệu Thanh Âm vẫn đi đến trước mặt Ân Mặc: “Anh Ân Mặc.”
Ân Mặc cũng không liếc qua nhìn cô ta một cái, ánh mắt vẫn luôn dừng lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Phó Ấu Sanh.
“Công chúa nhỏ, lại đây, anh có chuyện muốn nói với em.”
Phó Ấu Sanh lập tức thay đổi sắc mặt: “Em tới liền.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
