Phát giác người trong lòng ngực có động tĩnh, Khôn mở to mắt: "Tỉnh?"
Cọ cọ lên gối đầu da thú, Đinh Tiếu thoải mái nhắm lại hai mắt: "Ừ, anh đói bụng chưa? Em đi làm vằn thắn." Tuy là nói như vậy, nhưng người vẫn ăn vạ trong ổ chăn không muốn động.
Trên mặt Khôn mang theo mỉm cười, tuy không ai thấy được, nhưng hiện tại hắn cảm giác rất tốt đẹp: "Quỳnh thúc thúc đã làm vằn thắn cùng nhị thúc, em ngủ đi, hôm nay còn phải bận việc một ngày nữa, nghỉ ngơi được bao nhiêu thì nghỉ, em đã một đêm không ngủ đủ."
Đinh Tiếu lầm bầm trong miệng: "Trước kia em còn thức cả đêm đọc tiểu thuyết."
"Tiểu thuyết? Đó là gì?" Khôn tò mò hỏi.
"Chính là...những câu chuyện, được viết thành sách, giống như các loại cuốn của hiến tế vậy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

