Bữa cơm chúc mừng đương nhiên phải có rượu, Đinh Tiếu lấy ra một vò rượu lê, mở nắp ra cậu liền cảm thấy hẳn là có thể uống, mùi rượu còn đậm hơn so với mùi rượu nho.
Hương vị rượu lê ngọt hơn rượu nho một chút, nhưng vì ủ rượu dùng một loại lê nước đặc sản của bản địa, mùi vị chua ngọt đều không đậm quá, cho nên mùi rượu càng thêm rõ ràng một chút.
Có lẽ do lê nước không quá ngọt nên lượng đường cũng thấp, hoặc là loại lê này có một thành phần khác nào đó mà Đinh Tiếu cũng không hiểu biết. Dù sao rượu lê này cư nhiên có chút đặc sệt, cảm giác như bám dính vào vách cốc gốm, này thực sự khiến Đinh Tiếu kinh ngạc một hồi, quả nhiên đồ vật ở dị thế không thể dùng lý lẽ bình thường mà suy đoán.
Ở phương diện uống rượu này, bán thú nhân và giống đực chia làm hai trận doanh. Đinh Tiếu và Quỳnh cảm thấy vẫn là rượu nho uống ngon hơn một chút, bởi vì mùi vị chua ngọt đậm hơn, có thể giải ngấy khi ăn thịt. Nhưng Hạ và Khôn rõ ràng càng thích loại rượu lê này hơn, nói hương vị của nó càng giống râu quả hơn, kỳ thực cũng chính là độ cồn cao hơn một chút.
Bởi vì không có người "đoạt" cho nên bốn người là một cái miệng nhỏ ăn một cái miệng nhỏ uống, nhưng Đinh Tiếu cảm thấy uống rượu quá chiếm diện tích dạ dày, còn không bằng ăn nhiều một chút cá viên, vì thế đem nửa chén rượu thừa của mình cho Khôn: "Anh uống đi, em không uống nữa."
Khôn gật đầu: "Ừ, không uống cũng tốt, chiếm bụng, ăn nhiều thịt." Vì thế gắp năm sáu miếng thịt bò bỏ vào bát của Tiếu Tiếu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)