Cuộc sống có rượu có thịt là hạnh phúc nhất, hơn nữa có tiểu Miêu Miêu mạnh mẽ tuyên bố, hai bên gia trưởng khi nhìn Khôn giúp Đinh Tiếu bưng thức ăn lên lều ánh mắt trở nên ái muội vô cùng.
Đinh Tiếu cảm thấy xấu hổ tận trời, lại nhìn biểu tình đắc ý kia của Khôn, cậu lập tức cảm thấy ngứa răng ngứa lợi. Hàng này không phải vẫn luôn mặt than sao? Làm gì hiện tại không tiếp tục truyền thống tốt đẹp đó đi! Cười cái gì mà cười, có cái gì đáng buồn cười sao? Một cái ấu tể giống cái mới mười tuổi đều bị ngươi dạy hư có biết không! Đây là tàn phá mầm non của bộ lạc ngươi có biết hay không?!
Đáng tiếc không có ai có thể hiểu được cảm xúc của ấu tể Tiếu Tiếu, trong mắt mọi người, mặt cậu đỏ là biểu hiện của sự e lệ, cậu trộm trừng mắt với Khôn kia chính là tượng trưng cho quan hệ thân mật giữa bạn lữ với nhau. Tóm lại gia trưởng hai bên cảm thấy phi thường vui vẻ, sự tình cứ như vậy "bị định ra".
Đương nhiên, trên bàn cơm việc quan trọng nhất vẫn là ăn, có thể là do rượu nho mới nhưỡng độ cồn còn tương đối ít, cho nên sau khi bị mấy vị người lớn trên bàn uống hết một bình lớn, trừ bỏ Quỳnh cũng không có ai có hiện tượng say.
Tiểu Miêu Miêu đối với đồ ăn chưa bao giờ kén chọn, rất có tư thế như cha nhóc. Chỉ là nhóc cảm thấy Tiếu Tiếu ca làm món thịt dê này rất rất là ngon, có một chút hương vị ngọt ngọt đặc biệt ngon. Cho nên dưới tình trạng mấy vị người lớn uống một ngụm rượu ăn một ngụm thịt thập phần "rụt rè", nhóc mở rộng dạ dày, hết sức chuyên chú từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc ăn món thịt dê hầm rượu này. Tận đến khi bụng nhỏ căng tròn, Đinh Tiếu mới chạy nhanh đi lấy cho nhóc một ly nước táo mèo thêm mật ong.
Uống xong một ngụm nước chua chua ngọt ngọt, hai mắt tiểu Miêu Miêu lập tức tỏa sáng: "Ngon quá! Tiếu Tiếu ca, đây là cái gì?" Màu mật ong hơi đỏ bị lẫn với màu nâu vàng của nước táo mèo cho nên nước trong lý không nhìn ra là loại gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)